Trần Kiều không ngờ là cô và bạn thân của mình lại ở chung phòng với bạn trai của bạn thân, sau khi cô và Lâm Dịch Tranh chia tay thì chẳng còn chỗ nào để ở nữa.
Chính là bạn thân Ôn Tuế đề nghị nên cô mới có thể ở chung với bạn trai cô ấy là Từ Yến Kỳ, dù sao thì nhà hắn cũng có hai phòng một sảnh, để trống một phòng cũng phí nên thôi có thêm người cũng chẳng hề gì.
Sau đó Trần Kiều chuyển vào ở.
Căn nhà mà Từ Yến Kỳ thuê nằm trong một khu chung cư, không phải là một căn nhà tốt, cũng không phải là một căn nhà quá tệ.
Giao thông ở nơi đây khá là tiện lợi.
Siêu thị và nhà hàng thì cũng gần, cũng tiện cho Trần Kiều gọi đồ ăn mang đi.
Sau khi vào ở, Từ Yến Kỳ làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, còn Trần Kiều thì lại ngược lại với hắn.
Cho nên mỗi buổi sáng khi Từ Yến Kỳ ra ngoài thì Trần Kiều lại về.
Trần Kiều trang điểm xong ra ngoài là Từ Yến Kỳ lại tan làm về.
"Chào buổi sáng."
Trần Kiều mở cửa ra, vừa vặn chạm mặt người đàn ông mặc một bộ vest lịch lãm.
Từ Yến Kỳ ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ phong trần vừa trở về, lúc này tuy sắc mặt cô có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn mỉm cười, nụ cười đầy sức sống miễn cưỡng hiện lên trên mặt.
"Ừm, chào buổi sáng."
Sau khi chào hỏi xong, Từ Yến Kỳ mới đi lướt qua người cô rồi đi thẳng ra cửa.
Trần Kiều đợi hắn đi xa mới ấn thang máy rồi mới vào nhà.
Buổi tối, Từ Yến Kỳ về thì Trần Kiều từ trong phòng ngơ ngác nhìn hắn, chiếc áo sơ mi trắng tinh khiết khoác trên người, những đường nét đơn giản phác họa ra thân hình cao lớn và săn chắc bên trong, nơi chốn phồng lên mềm mại ẩn hiện giữa hai ống quần tây, lại có vẻ to lớn một cách kỳ lạ.
Lúc này, một tay hắn khoác áo khoác tây ở cánh tay, tay còn lại cầm chìa khóa xe Land Rover, khí chất trên người hắn vô tình lộ ra sự nhanh nhẹn và tự tin.
"Về rồi à?"
Trần Kiều cũng đã trang điểm xong, cô mặc một chiếc áo ren đen, phối với chân váy chữ A đen, cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.
Kiểu dáng ôm sát người làm nổi bật vóc dáng thon thả của cô, cô không cao, nhưng sau khi đi giày cao gót thì đôi chân dài lập tức lộ ra.
Ấn tượng của Từ Yến Kỳ về Trần Kiều lúc đó là tuy cô không được cao lắm nhưng cô sở hữu tỷ lệ cơ thể rất đẹp.
"Ừm."
Từ Yến Kỳ khẽ vén tay áo sơ mi, hắn cũng đáp lại một cách lãnh đạm.
"Tôi ra ngoài đây."
Trần Kiều lướt qua thân hình cao lớn của hắn, người đàn ông đứng thẳng tắp, trước thân hình nhỏ nhắn của Trần Kiều, lại càng thêm hùng tráng.
Trần Kiều đặc biệt liếc nhìn hắn một cái, lúc nào hắn cũng như một ngọn núi cao sừng sững đứng đó khiến người ta muốn leo lên nhưng lại thường xuyên cảm thấy sợ hãi.
Chỉ có những người có tính cách nhiệt tình như Ôn Tuế mới có thể chinh phục được hắn.
"Được."
Từ Yến Kỳ không có biểu cảm gì, hắn cũng chỉ lịch sự đáp lại cô.
Mãi đến khi Trần Kiều lướt qua người hắn, đi đến cửa, cô đưa tay lên nắm lấy tay nắm cửa, chuẩn bị đóng cửa nhưng lại phát ra tiếng kêu ọp ẹp.
Đó là một cánh cửa có vẻ đã cũ, chắc là đã dùng được nhiều năm rồi.
Trần Kiều cố gắng đóng cửa, một tiếng "bụp" nhưng vẫn không đóng được.
Lúc này Từ Yến Kỳ đã đi qua phòng khách, vào phòng của mình, Trần Kiều cắn môi gọi thẳng tên hắn.