Vị bác sĩ già giải thích với Chu Thất:
“Tiểu Tôn là viện trưởng ở đây, thật sự rất yêu trẻ con. Mấy đứa nhỏ đều là bảo bối trong lòng cô ấy… Đứa cháu nhắc chắc là Tiểu Thập Thất, nó vốn đã ít nói từ bé rồi.
Nhưng đúng là rất đẹp trai.
Chỉ là lúc nào cũng mặt lạnh, ai hỏi gì cũng không trả lời, đến mức người ta tưởng nó bị câm. Cũng từng có người muốn nhận nuôi nhưng thấy nó như thế lại thôi.” Chu Thất chắc chắn bác sĩ Tiền nói tới Chu Nhật.
Chị Tôn nhanh chóng quay lại, chưa đến năm phút, đã dắt theo một đứa bé.
Vừa thấy nó, mắt Chu Thất lập tức đỏ hoe. Là Tiểu Lang Tử, là sói con của cô, là cái đuôi nhỏ của cô, là tiểu Chu Nhật của cô.
Chị Tôn thấy dáng vẻ sắp khóc của Chu Thất còn giật mình: “Ôi trời, sao lại thế này… Xem ra đúng là đứa nhỏ này rồi? Có phải nó giống bạn em lắm không, nhìn thấy nó là em nhớ đến bạn mình liền… Thập Thất à, cô này… à không, chị này đến tìm con đấy.
Tìm con làm gì nhỉ?
Ừm… Là muốn con gọi chị ấy là mẹ đấy.”
Chu Thất: “…”
“Ôi cái miệng chị này, nóng vội quá. Thất Thất à, em cứ từ từ tiếp xúc với Tiểu Thập Thất. Đừng vội, thằng bé nó hơi cứng đầu.” Chị Tôn nói xong liền đẩy đứa nhỏ đến trước mặt Chu Thất.
Ánh mắt hai người cuối cùng cũng chạm nhau.
Chu Thất rất kích động nhưng đứa nhỏ trước mặt lại mặt không cảm xúc, nhìn cô trân trân. Ngay cả câu "gọi mẹ" của chị Tôn cũng chẳng khiến nó biểu lộ gì. Vẻ lạnh lùng quen thuộc này, Chu Thất đúng là yêu chết đi được.
Cô chẳng hề để tâm đến sự lạnh nhạt của nó.
So với cô, chị Tôn và bác sĩ Tiền lại có chút lo lắng.
Chu Thất nhìn có hơi gầy, hơi yếu, trông như đang mắc bệnh nặng. Nhưng cách ăn mặc, đồ trang sức, khí chất… rõ ràng không phải người có hoàn cảnh tầm thường.
Trại trẻ có tốt mấy thì điều kiện cho từng đứa cũng có giới hạn.
Nếu đứa nhỏ có tương lai tốt hơn thì đương nhiên là điều tốt nhất.
Chị Tôn không tra xét nhiều, vì cảm thấy Chu Thất không giống người xấu.
Cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ lớn, vậy mà còn lặn lội đến đây giúp bạn tìm con. Người như vậy sao mà ác được.
Đặc biệt là ánh mắt lúc nhìn đứa nhỏ kia… nói là không thương thì không ai tin.
“Tôi tên Chu Thất… là mẹ của con…”
“Mẹ.”
A! Không chỉ Chu Thất, đến cả chị Tôn và bác sĩ Tiền cũng sững sờ. Đứa nhỏ này vậy mà lại mở miệng, không chỉ mở miệng mà còn gọi Chu Thất là mẹ.
Ngay sau đó, đứa nhỏ giải thích cho cả ba người.
“Hình như… con từng mơ thấy cô.”
Chu Thất vừa kinh ngạc vừa đau lòng, hy vọng thằng bé đừng nhớ lại kiếp trước thì hơn, thật sự không có kỷ niệm gì tốt đẹp. Nhưng câu nói đó lại khiến việc cô đưa nó đi dễ dàng hơn rất nhiều.
“Mới mười tám tuổi à. Tiểu Thập Thất bảy tuổi… Ừm, vậy cũng không tiện làm mẹ con gì cho lắm. Nhận nuôi cũng khó xử lý.” Chị Tôn lo lắng. “Tôi nghĩ cứ để Thất Thất ở lại vài hôm, chị quan sát thêm một chút. Nếu xác định Thất Thất thật lòng thương thằng bé thì cứ từ từ làm thủ tục nhận nuôi, miễn sao Tiểu Thập Thất được sống tốt là được.” Bác sĩ Tiền đề xuất.
Chị Tôn gật đầu.
“Được. Thất Thất à, em cứ ở lại mười ngày. Mười ngày sau, em dẫn Thập Thất về nhà trước. Thủ tục nhận nuôi, chị sẽ từ từ làm cho em, chắc chắn sẽ nghĩ ra cách.”
Chu Thất gật đầu, suýt nữa muốn kéo thằng bé quỳ lạy cảm tạ chị viện trưởng Tôn này một cái.
Trước khi đến, cô còn rất lo phải làm sao mới đưa được nó đi. Dù gì cô mới chỉ mười tám tuổi, lại đang bệnh nặng… Cô thậm chí từng tính nhờ bố Chu đứng ra giúp. Vậy mà bao nhiêu rắc rối đều tan biến trước tấm lòng thiện lương của chị Tôn.
Hôm đó Chu Thất ở lại, viện trưởng Tôn sắp cho cô một phòng riêng. Ăn tối xong, cửa phòng bị gõ, Tiểu Chu Nhật ôm gối xuất hiện trước cửa.