Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 8

Trước Sau

break

Tật này... phải sửa thôi.

Sau một chặng đường dài, khi tới được trại trẻ mồ côi thì đã quá trưa.

Nhìn cánh cổng sắt cũ kỹ trước mắt, cùng cảnh vật tiêu điều bên trong, Chu Thất thở dài mấy cái.

Ôi, căng thẳng quá. Còn hồi hộp hơn lúc phát hiện mình trọng sinh nữa, trái tim nhỏ chịu không nổi mất. Cô đành ngồi xổm xuống nghỉ một lát, rồi bác gác cổng ló đầu ra.

Nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Chu Thất, bác ấy lập tức mở cổng, vừa la to vừa chạy tới: “Cô gái, sao rồi? Mau gọi người! Có người phát bệnh rồi…”

Chu Thất: “…”

Cô đâu có phát bệnh, chỉ là sắp được gặp sói con của mìnhnên vừa hồi hộp vừa kích động thôi.

Nhưng mà nghẹn quá nói không ra lời.

Ngay sau đó, một đám người ùa ra.

Chu Thất hoa mắt, liếc sơ chắc cũng phải mười mấy hai chục người, phía trước là người lớn, phía sau là cả bầy trẻ con tí tẹo. Trẻ con lớn lớn như củ khoai, nhỏ nhỏ như củ từ.

“Lão Triệu à, ông hô cái gì thế? Trời sập rồi à!” Người đi đầu là một bà cô, giọng the thé. “Không phải trời sập thì là gì? Con bé này tự mình tìm tới trại trẻ mồ côi chúng ta đó… Nhìn nó tội chưa kìa, mau đỡ vào trong, gọi lão Tiền tới khám xem sao…”

“Chị Tôn, từ từ thôi, em nhìn con bé này hình như tim yếu lắm đấy…” Có cô gái trẻ chen vào nhỏ giọng.

Triệu Tiền Tôn… cô tới đại bản doanh họ Bách rồi à?

Chu Thất không nói được câu nào, dù sao cũng vào tìm Chu Nhật, thế là quyết định mềm như cọng bún để người ta dìu vào trong.

Sau đó có một bác sĩ già tới khám cho cô, chắc là lão Tiền mà lão Triệu nhắc đến.

“Cô bé à, tim không khỏe thì đừng kích động quá… Con đã tới đây rồi, chúng tôi cũng không đuổi, cứ ở lại đi, bệnh mình sẽ chữa dần dần…”

Chu Thất: “…”

Sao lại nhiệt tình thế này? Trong không khí ấm áp rực lửa thế này, làm sao lại nuôi ra được một sói con kiệm lời như Chu Nhật chứ!

Xác nhận rằng tim của Chu Thất chỉ vì quá căng thẳng mà khó chịu một chút.

Đám người hóng chuyện cũng giải tán hết.

Chị Tôn kia ở lại hỏi Chu Thất vài câu cơ bản.

Chu Thất nói mình không phải đến trại trẻ mồ côi để làm trẻ mồ côi, chị Tôn kia còn có vẻ hơi tiếc nuối.

Không hiểu tiếc cái gì nữa. Chu Thất nói cô đến tìm người. Cô bảo nhận được thư của một người bạn, người đó nói mấy năm trước từng bỏ rơi một đứa con, khi ấy còn trẻ, nông nổi. Bây giờ bệnh nặng, sắp không qua khỏi, bỗng chốc tỉnh ngộ.

Muốn nhờ Chu Thất tìm lại đứa trẻ ấy, chăm sóc nó giúp cô ấy.

Coi như thay bạn chuộc tội.

Chu Thất vừa dứt lời, chị Tôn thở dài: “Tội lỗi thật đấy… Đẻ thì đẻ, nuôi thì không nuôi, đứa nhỏ đáng thương quá. Nhưng mà bị bỏ trước cửa trại trẻ bọn chị thì cũng xem như có phúc rồi. Trại bọn chị chăm tụi nhỏ tử tế hơn cái đứa bạn chân tay vụng về, đầu óc lơ mơ của em nhiều. Em nói xem, thằng bé có đặc điểm gì không? Có bớt hay dấu hiệu gì đặc biệt không?”

Dễ dàng tin lời cô như thế đấy.

Cô còn chuẩn bị cả một bức thư gửi gắm đứa nhỏ mà chưa cần dùng đến.

“Chắc khoảng bảy tuổi, là bé trai. Đặc điểm hả?” Rất ít nói. Nhưng tạm thời không thể nói điều đó ra.

Chu Thất cố nhớ lại. Tiểu Tử thật sự không thích nói chuyện, cô nói mười câu, nó mới gật đầu một cái. Có lúc chọc ghẹo quá trớn còn dỗi mặt lạnh chơi chiến tranh lạnh với cô nữa.

“Bạn em đẹp lắm nên chắc con của cô ấy cũng rất đẹp. Mẹ của cô ấy là con lai, mắt có ánh xanh nhạt. Nhớ lúc thằng bé sinh ra, mắt nó cũng không phải đen tuyền…”

Chu Nhật có đôi mắt ánh xanh nhàn nhạt.

Chu Thất nhìn thấy nó lần đầu đã bị đôi mắt ấy làm cho ngẩn ngơ.

Không hiểu ba mẹ nó phải đẹp đến mức nào mới sinh ra được đứa nhỏ xinh đẹp thế kia.

Chu Thất từng ghen tị thật đấy.

Chị Tôn lộ vẻ như vừa nghĩ ra điều gì đó: “Chị chắc biết đứa bé đó rồi. Là đứa bọn chị nhận về bảy năm trước. Nhưng mà thằng bé đó… hơi kỳ lạ. Chị dẫn nó qua cho em xem là biết liền.” Chị Tôn đúng là người nhiệt tình, nói xong không đợi Chu Thất đáp đã vội vàng chạy đi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc