Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 7

Trước Sau

break

Vật tư thì có thể từ từ gom, chọc tức Minh Na mới là chuyện cần làm ngay. Nếu có thể khiến bà ta tức đến đột quỵ trước tận thế thì càng tuyệt.

Cuối cùng Minh Na tức tối cúp máy, chỉ bảo Chu Thất về nhà ăn bữa cơm đoàn viên.

Chu Thất cúp máy, môi khẽ nhếch, lộ ra nét cười mỉa. Cơm đoàn viên à? Là muốn mách bố cô, để ông mắng cô té tát trước mặt mọi người, còn bà ta đứng bên thêm dầu vào lửa, đó mới là mục đích thật.

Chu Thất ngoài miệng đồng ý rất nhanh.

Quay đi đã đặt vé tàu cao tốc sang thành phố bên cạnh.

Cô phải đi tìm sói con của mình.

Tới giờ cơm tối vẫn không thấy Chu Thất, Minh Na đương nhiên nổi trận lôi đình. Bà ta đã méc trước rồi, chỉ chờ Chu Thất bị bố cô chất vấn. Không ngờ không thấy người đâu, bố Chu lại quay ra mắng Minh Na một trận. Chu Vũ Thần đứng bên hùa theo, khiến Minh Na tức suýt nội thương.

Chu Thất! Giống hệt mẹ nó, đáng ghét y như nhau.

Chu Thất không thể chờ thêm được nữa. Cô sắp xếp xong chuyện sửa nhà liền bắt taxi tới thẳng nhà ga.

Cảnh vật ngoài cửa sổ cứ vùn vụt trôi qua, ánh đèn neon của các cửa tiệm phản chiếu trong đáy mắt Chu Thất. Cô hơi sững lại. Lâu lắm rồi... cô không được nhìn thấy màn đêm như thế này.

Sau tận thế, nhân loại không còn thứ gọi là “đời sống về đêm”.

Ban ngày thì cẩn thận gom vật tư, ban đêm tìm nơi kín đáo để ngủ. Bên tai là tiếng gào rú và nhai nuốt của lũ xác sống.

Xác sống lúc nào cũng có thể phá cửa xông vào. Dù có cố ngủ thì tinh thần cũng luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ… Sống trong nỗi sợ triền miên như thế khiến không ít người sống sót mắc chứng rối loạn tâm lý.

Chuyến tàu đêm, trên xe chỉ lác đác vài hành khách.

Cả toa chìm trong ánh đèn vàng nhạt, yên tĩnh lạ thường. Trong không khí như vậy, Chu Thất dần thiếp đi.

“Thất Thất, em biết mà, người anh thích là em. Nhưng Vũ Thần cứ quấn lấy anh, em ấy là em gái em, anh cũng không đành lòng từ chối. Em đừng giận… anh hứa sau này sẽ cố gắng tránh xa Vũ Thần hơn.” Trác Dược là một hot boy kiểu vận động viên, trước tận thế rất được các em gái ở trường theo đuổi.

Sau tận thế, bố Trác lập ra căn cứ người sống sót lớn nhất nhân loại. Trác Dược cũng một bước lên mây, trở thành nhân vật hot.

Biết bao cô gái sống sót tình nguyện dâng mình nhưng Trác Dược lại chỉ đeo bám lấy Chu Thất.

Chu Thất từng tưởng mình có sức hút ghê gớm lắm. Sau này mới biết, hắn ta tiếp cận cô không phải vì yêu mà vì thèm khát dị năng hệ chữa trị của cô.

Sau khi phát hiện không điều khiển được cô.

Hắn ta trở mặt ngay. Không những chà đạp cô thậm tệ mà còn đổ thêm dầu vào lửa khiến Chu Vũ Thần càng căm thù cô hơn. Tiếc là không kéo được hắn ta chết chung. Đời này, cô nhất định sẽ không tha cho hai bố con nhà họ Trác.

Tàu đến nơi lúc rạng sáng, Chu Thất tìm đại một khách sạn để nghỉ. Sáng sớm hôm sau bắt xe đường dài, lên đường tới thị trấn có trại trẻ mồ côi.

Do lịch trình quá gấp, thể trạng cô có chút không ổn.

Bác sĩ từng nói, cô nên ngoan ngoãn nằm viện, ngày nào còn thở ôxy ngày đó còn sống thêm được chút.

Nhưng thời gian gấp rút, Chu Thất nhét một bình ôxy nhỏ vào túi, thỉnh thoảng hít vài hơi. Nên trông cô cực kỳ ốm yếu, mặt mày tái nhợt, môi hơi tím xanh, nhìn xinh thì xinh thật nhưng kiểu “gái bệnh” này khiến người ta vô thức lùi xa ba mét, sợ dây dưa.

Nhờ thế, dù xe khách chuyển sang xe nhỏ thì Chu Thất vẫn luôn có ghế ngồi.

Xem như là cái lợi phụ kèm theo của việc bị tim bẩm sinh suốt hơn chục năm… Thật ra Chu Thất là kiểu người rất lạc quan, đặc biệt là sau ba năm sống trong tận thế.

Tim cô lớn đến mức có thể chứa cả Thái Bình Dương.

Gặp người mình ghét thì mong họ xuống mười tám tầng địa ngục. Gặp người mình thích thì sẵn sàng dốc hết gan ruột. Chính tính cách ấy khiến cô gặp được nhiều bạn bè tâm giao, cũng là nguyên nhân khiến cô nhìn người không thấu, cuối cùng bị hại đến chết.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc