Chỉ là để dỗ dành cô, dù mẹ cô đã mất nhưng nhiều việc kinh doanh của nhà họ Chu vẫn phải dựa vào nhà ngoại của Chu Thất.
Ông Chu chỉ giấu đi tình tiết cẩu huyết rằng con riêng thật ra là con ngoài giá thú mà thôi. Việc sang tên căn hộ cũng là kế hoãn binh của Minh Na, ai biết có lật lọng không.
Nên Chu Thất quyết định “bốc hơi khỏi nhân gian”.
Cô trực tiếp thuê xe đi tới nhà kho ở vùng ngoại ô.
Kho nằm khá hẻo lánh, cách khu dân cư một đoạn. Chu Thất rất hài lòng với bức tường cao ba mét và cánh cửa sắt kín bưng.
Lấy chìa khóa xong, cô hẹn với chủ nhà rằng một tháng sau sẽ gia hạn tiếp, rồi bắt đầu tìm nơi trú ẩn phù hợp.
Cuối cùng cô chọn một khu biệt thự gần ngoại thành. Biệt thự lưng tựa núi, mặt hướng sông, khoảng cách giữa các căn rất xa, mà tỉ lệ cư trú không cao, nếu tận thế nổ ra, ít ra cũng không bị xác sống vây kín.
Sau khi hỏi giá, cô thanh toán luôn tiền đặt cọc, còn chuyện trả góp ba mươi năm... cứ coi như vứt trắng vài triệu đi cũng chẳng sao.
Mua xong nhà, việc tiếp theo là cải tạo.
Cửa sổ phải thay, cửa chính cũng phải đổi, cả tường rào cũng cần nâng cao, còn phải lắp thêm lưới điện.
Cô tìm một công ty thiết kế, làm dịch vụ trọn gói. Đối với yêu cầu nâng tường rào và lắp lưới điện... Chu Thất giải thích rằng mình bị “sợ xã hội”, không muốn bị ai làm phiền.
Trong lúc bên kia thi công, Chu Thất bắt đầu lên kế hoạch đi tìm Tiểu Chu Nhật. Cô nhớ cậu từng nói hồi rất nhỏ đã bị bố mẹ bỏ trước cổng trại trẻ mồ côi. Vì tính khí cô lập nên không ai chịu nhận nuôi. Sau tận thế, cậu trốn thoát cùng vài đứa lớn trong trại.
Ròng rã suốt chặng đường.
Cuối cùng chỉ còn lại mình cậu và cậu gặp được Chu Thất.
Ban đầu đứa nhỏ cảnh giác tột độ, Chu Thất chỉ cần đến gần là cậu nhe răng ra đe dọa. Sau này cùng nhau trải qua vài phen sống chết, cậu mới dần buông lỏng đề phòng...
Cô gọi cậu là Tiểu Lang Tử, vì cậu như một chú sói con lạc bầy, đầy gai nhọn, chỉ khi nép vào lòng cô, cậu mới yên tâm cuộn tròn ngủ một giấc bình yên.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc Minh Na đã phát hiện ra Chu Thất bán căn nhà. Bà ta gọi điện tới, giọng đầy giận dữ: “Thất Thất, căn nhà đó là để sau này con dùng khi lập gia đình, sao con có thể bán cho người ngoài chứ? Con bán bao nhiêu?”
Câu cuối cùng đã để lộ hết tâm tư trong lòng bà ta.
Minh Na luôn cho rằng bất kể là công ty hay bất động sản đều là của bà ta và Chu Vũ Thần.
Chu Thất vốn là đứa yểu mệnh.
Sống sao được đến ngày tranh tài sản với Chu Vũ Thần chứ.
Nên bà ta chẳng hề tiếc khi tỏ ra yêu thương trước mặt người ngoài, sau này nếu Chu Thất chết sớm, cũng không ai nói mẹ kế như bà ta không làm tròn bổn phận.
Rõ ràng mọi thứ đều đã được sắp đặt đâu ra đấy, sao đột nhiên Chu Thất lại thay đổi tính tình? Không biết từ đâu biết được thân thế của Vũ Thần, rồi lấy đó ra uy hiếp, bắt bà ta phải cho nhà, cho tiền.
Giờ chỉ có thể tạm thời vỗ về Chu Thất, từ từ tính tiếp, dù sao thì con nhỏ đó cũng gần như sống trong bệnh viện. Biết đâu hôm nào phát bệnh, lại đi gặp người mẹ yểu mệnh của nó thì sao.
“Bảy triệu. Bên kia thanh toán cực kỳ nhanh gọn…” Chu Thất trả lời rất chi là tử tế, còn không quên khen người mua dễ thương, hào phóng.
Bảy triệu ư? Minh Na hít một ngụm khí lạnh.
“Con ngu à? Cái khu đó... ít nhất cũng bán được mười triệu. Ba triệu đấy, con mất đứt ba triệu rồi!” Minh Na đau lòng đến phát điên. Chu Thất nghĩ thầm: muốn bán được mười triệu thì phải treo trên web môi giới mất cả tháng, tôi đây đâu có rảnh.
Vả lại nhìn Minh Na tức đến nhảy dựng lên như vậy, cô thấy ba triệu đó rất đáng.
Minh Na vẫn đang bị Chu Thất nắm thóp nên không dám chửi quá nặng.