“Nói cho cô biết một chuyện, ban đầu bố đồng ý cho hai mẹ con cô vào nhà, thật ra là vì trái tim của cô rất phù hợp với tôi...”
“Chu Thất, chị có ý gì? Cô định nói tôi được vào nhà họ Chu là để làm tim dự bị cho chị à?”
“Ban đầu bố đúng là nói vậy. Nên đừng tưởng mình thực sự là nhị tiểu thư nhà họ Chu gì đó, cô chỉ là một trái tim dự bị thôi.” Nói xong, Chu Thất mỉm cười quay người bước vào nhà.
Sau đó cô lên mạng thuê một nhà kho ở vùng ngoại ô. Thanh toán tiền thuê một tháng, hẹn thời gian nhận chìa khóa với bên kia.
Chu Thất bắt đầu càn quét mua sắm online.
Để chuẩn bị cho tận thế, đồ ăn, vật dụng, quần áo, đồ ngủ, chăn chiếu... Giờ đang đầu xuân, áo khoác giữ nhiệt như áo lông vũ đang vào mùa xả hàng giảm giá.
Cô mua mười chiếc mỗi cỡ.
Đồ giữ ấm, chăn bông, giày bông.
Đều là hàng cuối mùa, giá không đắt.
Cô chỉ tốn khoảng mười vạn, đã mua đầy một xe hàng.
Địa chỉ giao hàng là nhà kho thuê ở ngoại ô. Sau đó Chu Thất thử bỏ ly sữa nóng vào không gian, nửa tiếng sau lấy ra, sữa vẫn bốc khói. Không gian này không chỉ cất giữ được đồ mà còn bảo quản nữa, Chu Thất cảm thấy mình vớ được bảo bối rồi.
Nếu hỏi trong tận thế thứ gì quý giá nhất? Chắc chắn là đồ ăn rồi.
Tiếp theo là màn càn quét thực phẩm.
Mua đến quên cả trời đất, chỉ khi ngực nhói đau âm ỉ, Chu Thất mới sực nhớ mình vẫn đang mắc bệnh nặng. Thân thể này yếu quá, đừng nói đánh nhau, chạy vài trăm mét thôi là có thể ngã ra sùi bọt mép tại chỗ.
Chu Thất rửa mặt, cố ép bản thân nghỉ ngơi.
Chỉ đến khi nằm trên giường, cô mới thực sự cảm nhận được mình đã sống lại.
Ba năm tận thế kia, đừng nói giường, có khi muốn tìm một chỗ sàn nhà sạch sẽ để ngủ yên một giấc cũng là điều xa xỉ. Gần như chỉ khi quá mệt mới co ro ngủ tạm đâu đó, và vĩnh viễn không dám buông lỏng cảnh giác, sợ mình không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Trước mắt, vô số gương mặt lướt qua như đèn kéo quân.
Có người tốt, có kẻ xấu, có người từng tạm làm đồng đội, có người chỉ lướt qua rồi chia hai ngả.
Cuối cùng hiện lên trong đầu cô là một đứa trẻ.
Một bé trai sáu, bảy tuổi, không nói không rằng, ánh mắt đầy cảnh giác. Cô ốm yếu, cậu nhỏ nhoi, một tàn một yếu, cùng nương tựa dắt díu nhau trong tận thế suốt hơn nửa năm. Cho đến khi chết, cậu vẫn luôn đứng chắn trước mặt cô như một người đàn ông nhỏ.
Cô gọi cậu là Tiểu Lang Tử, là Tiểu Chu Nhật của cô. Đừng vội, cô sẽ nhanh chóng đi tìm cậu thôi.
Việc sang tên căn hộ diễn ra rất thuận lợi, chưa đến trưa sổ đỏ mới đã cầm trên tay.
Minh Na tâm trạng không tốt, hất tay lên xe rời đi. Còn Chu Vũ Thần thì mắt sưng húp, chắc tối qua lại phát huy sở trường “làm công chúa”, khóc lóc om sòm, nhưng lần này chẳng được như ý. Cô ta trừng mắt lườm Chu Thất: “Tôi nhất định sẽ cướp lại căn nhà! Chờ đó!” Nói rồi hùng hổ lên xe.
Chu Thất mỉm cười tiễn chiếc xe khuất bóng, nếu không có không gian, cô thật sự muốn xem thử Chu Vũ Thần sống sót trong tận thế kiểu gì.
Mục tiêu của cô chỉ là lấy được nhà và tiền.
Còn tình thân ư... Một người bố mà trong tận thế cũng không nghĩ đến việc đưa cô theo, cô còn hy vọng gì?
Chu Thất lập tức tìm một công ty môi giới, rao bán căn hộ học khu ở trung tâm thành phố. Trong ngày đã có người liên hệ muốn xem nhà.
Dù sao cũng rẻ hơn hai, ba triệu, đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Chỉ mất hai ngày, Chu Thất đã bán được căn nhà vừa sang tên, tránh cho đêm dài lắm mộng.
Nhìn dãy số dài ngoằng trong tài khoản ngân hàng, Chu Thất mỉm cười chìm vào giấc mơ.
Hôm sau, cô tự ý làm thủ tục xuất viện. Căn bệnh này không chết ngay được, nằm viện chỉ là chờ chết.
Câu cô nói với Chu Vũ Thần rằng cô ta là trái tim dự bị cũng không phải bịa. Ban đầu đúng là bố đã nói như thế để thuyết phục cô chấp nhận Minh Na và con gái bà ta.