“Cháu biết... Chu Vũ Thần không phải là con ruột của bố.”
Sắc mặt Minh Na tối sầm lại.
Chu Vũ Thần mất cả tiếng mới mua được cháo quay về.
Vừa vào đến phòng bệnh thì thấy trống không, mẹ biến mất, cũng chẳng có bóng dáng Chu Thất.
Lúc này, ở nhà họ Chu có tiếng cãi vã giữa bố Chu và Minh Na vang vọng khắp tầng lầu.
Chu Thất làm như không nghe thấy, cô còn chuyện quan trọng hơn phải làm.
Cô lấy miếng ngọc ra rồi dùng kim chích vào tay, cẩn thận nhỏ máu lên.
Máu vừa chạm vào thì có ánh sáng lấp lóe, ngay sau đó một cảm giác kỳ lạ ùa đến.
Gần như ngay tức khắc, Chu Thất nhìn thấy...
Bầu trời, đồng cỏ, vài cây nhỏ to bằng bắp tay, cuối tầm mắt là một hồ nước nhỏ và vài phiến lá sen trôi bồng bềnh...
Xa hơn nữa là khu vực ranh giới bị sương mù bao phủ, như có như không.
Không gian không thể đo bằng mắt thường, màn sương đó đang lặng lẽ xoay chuyển. Chu Thất mơ hồ cảm nhận không gian này không cố định.
Có lẽ, còn có thể mở rộng... Cần cô từ từ khai phá.
Đây chính là không gian. Là không gian kiếp trước giúp Chu Vũ Thần sống sung túc giữa tận thế.
Khoé mắt cô nóng lên, suýt nữa rơi lệ.
Nếu không gian này không bị Chu Vũ Thần cướp mất thì cuộc đời cô ở tận thế đã chẳng thê lương như vậy.
Tận mắt nhìn từng đồng đội chết đi, cuối cùng gặp được Chu Vũ Thần. Cô tưởng như tìm lại được người thân nhưng không ngờ lại là cạm bẫy. Tiểu Lang Tử bị hại, cô bị ép phải kích nổ tinh hạch.
Chu Thất rút khỏi không gian, thử đưa đồ vật vào.
Chỉ cần chạm tay và suy nghĩ thì đồ vật trước mặt liền biến mất.
Bên ngoài, bố Chu và Minh Na cãi nhau đến đoạn cuối rồi.
Bà ta phải nhường căn hộ ở trung tâm thành phố cho Chu Thất. Ngoài ra còn phải đưa thêm hai triệu để bịt miệng.
Nhà họ Chu làm ăn buôn bán nhưng bố Chu chưa bao giờ để Minh Na can thiệp vào việc kinh doanh. Hai triệu gần như vét sạch quỹ riêng của bà ta.
Nhưng Minh Na không dám để bố Chu biết sự thật về thân thế của Chu Vũ Thần.
Bố Chu không hiểu Minh Na phát điên làm gì, tự dưng muốn cho nhà, cho tiền.
Minh Na khóc lóc ỉ ôi làm loạn một trận. Bố Chu thấy phiền quá đành nhắm mắt cho qua. Dù gì cũng là con gái, cho đứa nào cũng vậy.
Chỉ có điều ông ta hơi bất ngờ vì căn hộ lại rơi vào tay đứa con gái lớn ốm yếu.
Dù sao cũng không phải chuyển tên cho Minh Na, là cho Chu Thất, ông Chu tự an ủi mình như vậy. Minh Na mở cửa, khẽ dặn dò Chu Thất: “Ngày mai con đến trung tâm giao dịch bất động sản, chuyển căn hộ ở trung tâm thành phố sang tên con trước đã... Còn hai triệu tiền mặt, lát nữa dì sẽ chuyển vào tài khoản cho con... Thất Thất, đây là toàn bộ số tiền dì có, sau này nếu Vũ Thần gặp khó khăn, con nhớ giúp nó một tay. Dù sao hai đứa cũng là chị em một nhà...”
Minh Na vẫn đang tính toán giấc mộng đẹp của mình.
Chu Thất mỉm cười gật đầu.
Cho cô rồi còn muốn đòi lại? Nằm mơ.
Tiền nhanh chóng được chuyển đến, hai triệu. Cộng thêm khoản tiền riêng cô tích góp mấy năm qua và tiền lì xì các bậc trưởng bối tặng cô.
Tiền mặt cô có ba triệu.
Căn hộ ở trung tâm thành phố, giá thị trường khoảng mười triệu. Dĩ nhiên, một tháng sau sẽ chẳng còn giá trị gì, nên cô sẽ nhanh chóng bán đi. Dự đoán có thể bán được khoảng bảy triệu.
Cộng lại là mười triệu. Dù không phải con số quá lớn, nhưng để mua sắm vật tư sống sót trong thời kỳ đầu tận thế thì đã đủ rồi.
Khi Chu Vũ Thần trở về, mọi chuyện đã an bài xong xuôi. Cô ta không hiểu vì sao mẹ mình lại đột ngột thay đổi tính tình, lại còn nói căn nhà ở trung tâm cũng phải chia cho Chu Thất. Chu Vũ Thần gào khóc om sòm, nhưng lần này Minh Na lại không chiều theo ý cô ta.
Chu Thất dựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn màn kịch này.