Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 3

Trước Sau

break

Bà nói đây là bảo vật truyền đời, có thể phù hộ cô sống lâu trăm tuổi.

Sau này, Chu Vũ Thần nhìn thấy bèn giả vờ e thẹn bảo với Minh Na rằng mình thích miếng ngọc lắm, còn ước gì mình cũng có bà ngoại như thế...

Tất nhiên Minh Na sẽ chiều lòng con gái, dỗ Chu Thất đưa ngọc cho Vũ Thần, miệng hứa hẹn sau này sẽ mua cái quý hơn cho cô.

Nhưng Chu Thất mắc bệnh triền miên, sức cùng lực kiệt không thể phản kháng, cuối cùng đành để miếng ngọc rơi vào tay Chu Vũ Thần.

Sau tận thế, Chu Vũ Thần dựa vào không gian chứa đồ của miếng ngọc mà sống ung dung tự tại, còn chiêu mộ một đám dị năng giả làm tay chân.

Khi gặp nguy hiểm, cô ta không ngần ngại bán cô cho phòng thí nghiệm.

Chu Thất hít sâu một hơi.

Miếng ngọc đã được Minh Na đưa cho Chu Vũ Thần, giờ cô ta đang cẩn thận lật qua lật lại mà ngắm nghía.

Vẫn là bộ dáng ngoan ngoãn cẩn thận nhưng sự đắc ý vụt qua trong mắt lại không thể thoát khỏi ánh nhìn của Chu Thất.

Kiếp trước, chắc cô không chỉ mắc bệnh tim mà mắt cũng mù luôn rồi.

Vậy mà còn cảm thấy biết ơn Chu Vũ Thần.

Từ nhỏ bệnh tật khiến tính cách cô trở nên cố chấp, không được lòng bố.

Tưởng rằng có Chu Vũ Thần bên cạnh thì bản thân sẽ được an ủi phần nào, đúng là mang lòng tốt cho chó gặm.

Được sống lại vào lúc này, ông trời quả nhiên có mắt.

“Ngọc bội hoặc căn hộ ở trung tâm thành phố, chỉ được chọn một trong hai.” Chu Thất lạnh giọng nói.

Cô không lập tức cướp lại ngọc vì với cơ thể yếu ớt hiện tại, chưa chắc đã giành được từ tay Chu Vũ Thần.

Chuyện không nắm chắc, Chu Thất sẽ không làm.

Đánh rắn phải dập đầu, quả nhiên vừa nhắc đến căn hộ thì sắc mặt Chu Vũ Thần liền thay đổi: “Nhưng em còn phải ở đó để đi học mà.”

Chu Vũ Thần nhỏ hơn cô một tuổi, năm nay lớp 12, là học sinh giỏi ngoan ngoãn tiêu chuẩn. Bố Chu vui lòng nên hứa miệng sẽ cho cô ta căn hộ gần trường.

Cô ta bèn nhanh chóng chuyển ra khỏi ký túc xá, dọn vào căn hộ kia.

Nói rằng vì tiện cho việc học nhưng thực chất là sợ bố Chu đổi ý nên vội chiếm lấy.

“Tôi mặc kệ. Cô chỉ được chọn một trong hai thôi. Nếu lấy miếng ngọc thì căn hộ sẽ là của tôi.”

Tính khí cố chấp và ương ngạnh của Chu Thất đã ăn sâu vào nhận thức của Minh Na từ lâu. Nên khi cô bày ra vẻ mặt ngang ngược này, Minh Na cũng chẳng lấy làm lạ.

“Vũ Thần, sức khỏe của Thất Thất không tốt, đừng để con bé tức giận. Hay là trả ngọc cho Thất Thất đi, ngày mai mẹ dẫn con đi làm thủ tục sang tên căn hộ.”

Để dỗ dành con gái, Minh Na quyết định sớm chuyển căn hộ sang tên Chu Vũ Thần. Dù sao bà ta cũng dự tính chờ con gái đủ tuổi sẽ dụ bố Chu sang tên, giờ chỉ là làm sớm vài tháng mà thôi.

Chu Vũ Thần hớn hở nhưng vẫn tỏ vẻ khó xử: “Nếu chị Thất đã thích thì em không giành nữa... Trả chị vậy.”

Nói rồi giả bộ tiếc nuối đưa ngọc cho Chu Thất.

Ngọc vừa vào tay thì Chu Thất thở phào.

Tưởng cô thật sự cho phép chọn ư? Không, cô muốn cả hai.

“Tôi hơi đói. Muốn ăn cháo hải sản ở tiệm đối diện bệnh viện...”

“Được, Vũ Thần, con đi mua cháo cho chị Thất đi.” Minh Na nói.

Dù không vui nhưng nghĩ tới căn hộ sắp về tay, Chu Vũ Thần vẫn cười gật đầu.

Sau khi cô ta rời đi thì Chu Thất bèn kéo tay Minh Na lại. Minh Na giật bắn mình, tưởng cô lại phát bệnh: “Sao thế? Gọi bác sĩ nhé?”

Dù không thích Chu Thất nhưng ngoài mặt Minh Na vẫn phải làm ra vẻ người mẹ hiền.

Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt như sắp chết đến nơi của Chu Thất, bà ta lại càng muốn rút tay về vì sợ dính bệnh.

“Dì ơi, cháu có một bí mật muốn nói với dì...”

Thấy cô không có dấu hiệu bất ổn, Minh Na nhẹ nhõm hẳn.

Trong phòng còn có người bệnh khác nên bà ta ghé tai xuống, vờ ra vẻ thân thiết: “Bí mật gì cơ?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc