Còn anh Dược là con trai của trưởng căn cứ.
Giờ đang là bạn trai của cô ta. Nếu cả chuyện cỏn con này mà cô ta còn không lo được thì anh Dược sẽ coi thường cô ta mất.
Chữa bệnh ư? Để hắn giết thêm nhiều người nữa sao?
“Mày nằm mơ đi!”
“Nếu cô đã tuyệt tình như vậy thì đừng trách tôi không nể tình chị em, dùng tinh hạch của cô đi báo cáo vậy. Người đâu, lôi cô ta vào!”
Chu Thất bị lôi vào phòng phẫu thuật, trên giường bệnh vẫn còn loang lổ máu, là máu của Chu Nhật.
Vết máu như dao đâm vào mắt cô khiến cơn giận dâng trào.
Muốn lấy tinh hạch của cô ư?
Đừng mơ! Cô thà hủy nó còn hơn để Chu Vũ Thần đạt được mục đích.
Chu Thất bắt đầu âm thầm vận hành dị năng.
Có một chuyện Chu Vũ Thần không biết, ngoài dị năng hệ trị liệu thì Chu Thất còn đồng thời thức tỉnh dị năng hệ thực vật.
Bọn chúng chỉ khóa được dị năng trị liệu của cô mà không khóa được dị năng hệ thực vật.
Khi Chu Thất bị trói lên giường mổ, gương mặt Chu Vũ Thần hiện rõ sự đắc ý:
“Cô còn chưa biết đâu, tiến sĩ Giản vừa nghiên cứu ra cách chuyển dị năng. Từ hôm nay trở đi, dị năng của cô sẽ là của tôi. Mất đi dị năng thì cô chỉ là thứ phế thải.”
Đó mới là lý do khiến cô ta dám làm tới.
Cô ta muốn ép Chu Thất đến phát điên, tận mắt nhìn em trai bị giết khiến cảm xúc rối loạn. Như thế thì tỷ lệ bóc tách dị năng thành công sẽ càng cao.
Ngày mai, cô ta sẽ là dị năng giả hệ trị liệu duy nhất của căn cứ.
Tất cả phải ngước nhìn cô ta. Cả trưởng căn cứ cũng sẽ coi trọng, anh Dược sẽ càng yêu thương cô ta hơn.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, Chu Vũ Thần không kiềm nén được sự hưng phấn.
Chu Vũ Thần đột nhiên cúi đầu, phát hiện không biết từ lúc nào mà một sợi dây leo nhỏ trồi ra khỏi mắt cá chân mình.
Rồi sợi thứ hai, thứ ba... Cơn đau ập tới khiến cô ta hét lên.
Không chỉ cô ta mà cả bác sĩ, y tá trong phòng...
Tất cả cơ thể đều bị dây leo quấn chặt. Lúc đầu chỉ có một sợi, hai sợi... Cuối cùng bọn họ bị quấn thành những khối thực vật xanh rì.
Còn Chu Thất giữa trung tâm đang từ từ chảy máu.
Vì dính virus thây ma nên máu cô chuyển sang đen kịt, tanh nồng.
Từ mắt, mũi, tai, da thịt đều có máu tuôn ra, người như ngâm máu.
Cô kích nổ tinh hạch hệ thực vật.
Bọn họ giết Chu Nhật, còn muốn bóc tinh hạch cướp dị năng của cô...
Một lũ mất hết nhân tính, tội ác tày trời. Thế thì cùng nhau xuống địa ngục đi!
“Chu Vũ Thần, Trác Dược... Tôi thề, nếu có kiếp sau tôi sẽ khiến các người chết không toàn thây!”
Nói xong Chu Thất dồn lực kích nổ dị năng cuối cùng.
Trong tiếng thét tuyệt vọng của Chu Vũ Thần, Chu Thất chậm rãi nhắm mắt lại.
Hình ảnh cuối cùng lướt qua trong đầu cô là đôi mắt cảnh giác mà đầy hoang dã của Tiểu Lang Tử.
...
Cô đã kích nổ tinh hạch cùng chết với Chu Vũ Thần.
Không ngờ khi mở mắt ra liền nhìn thấy kẻ đâm sau lưng mình đang đứng ngay trước mặt, còn mỉm cười giả vờ rụt rè.
Nếu không tiếc cơm cháo thì cô đã trực tiếp phun vào mặt ả rồi. Nếu trong tay có dao, cô nhất định không do dự mà đâm thẳng vào tim Chu Vũ Thần.
“Thất Thất à, dù bà ngoại cho con miếng ngọc này nhưng cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền... Vũ Thần đã thích rồi thì cho nó đi, lần sau có buổi đấu giá nào hay thì dì lại mua cho con cái đẹp hơn.”
Minh Na nắm tay Chu Vũ Thần, ngồi bên giường bệnh của Chu Thất.
Chu Thất nghiêng đầu nhìn tờ lịch treo tường.
Hôm nay là ngày 3 tháng 2 năm 2023, còn đúng 30 ngày nữa là đến tận thế. Cô đã quay về ba năm trước, trở lại thời điểm trước biến động.
Chu Thất nhớ rất rõ, thời gian này cô vừa phát bệnh, cấp cứu mất mấy tiếng, rạng sáng mới qua cơn nguy kịch, giờ được chuyển từ phòng ICU về phòng bệnh thường.
Miếng ngọc vẫn luôn nằm bên cạnh cô. Đó là lần cuối cùng bà ngoại đến bệnh viện thăm cô trước khi mất, bà đã nhét vào tay cô.