Chu Thất mở to mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng trong phòng bệnh.
Đôi mắt cô đỏ rực, gương mặt xanh xao, khoé môi rỉ máu đen.
Cách cánh cửa là một đứa trẻ đang bị trói chặt trên giường bệnh, nó đau đớn giãy giụa.
Một cây kim dài bằng ngón tay cái đâm vào cơ thể khiến cậu bé dần cứng đờ, ngoài đôi mắt khẽ lay động thì gần như đã ngừng thở.
“Chu Thất, lát nữa cô sẽ được tận mắt chứng kiến cảnh lấy tinh hạch sống đấy... Đây là ca phẫu thuật mới vừa thành công.”
“Cũng đừng trách ông Giản tàn nhẫn. Ông ấy vốn cũng thích Tiểu Chu Nhật lắm mà...”
“Nhưng ai bảo cô không chịu chữa bệnh cho lãnh đạo cấp cao của căn cứ chứ.”
“Hết cách rồi, chỉ có thể dùng tinh hạch của Chu Nhật để tạm đối phó thôi. Chu Thất, chính cô đã hại chết Chu Nhật!”
Chu Thất run rẩy chỉ tay vào kẻ vừa lên tiếng.
“Chu Vũ Thần, mày đúng là đồ súc sinh!”
Dùng tinh hạch để kéo dài mạng sống! Một tinh hạch cấp 5 cao lắm cũng chỉ cầm cự được ba ngày.
Chu Thất lao về phía Chu Vũ Thần, ngay sau đó dây xích trên người cô siết chặt lại. Cảnh cô giãy giụa trong vô vọng càng khiến Chu Vũ Thần khoái trá.
“Cô có thể tự chữa cho mình, bây giờ chỉ cần kéo dài mạng sống cho cấp trên vậy mà còn quanh co từ chối.
Chính sự cố chấp của cô đã khiến Viện nghiên cứu mất đi sự hậu thuẫn từ căn cứ. Ông Giản không còn vật thí nghiệm, đành lấy cô thế chỗ thôi.”
“Ông Giản biết dị năng của cô là hệ trị liệu nên mới tiêm virus vào người cô. Ông ấy là người duy nhất có hy vọng nghiên cứu ra vắc xin. Ông ấy là hy vọng của nhân loại đó...”
“Chẳng lẽ cô muốn tận thế kéo dài mãi sao?”
Chu Vũ Thần nói với vẻ chính nghĩa, người không biết còn tưởng Chu Thất là kẻ ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi khổ của nhân loại.
Thực tế thì sao?
Thực tế thì ông Giản kia là một kẻ điên. Ngay từ khi tận thế bắt đầu, ông ta đã liên tục lấy người sống ra làm thí nghiệm.
Người chết trong tay ông ta đếm không xuể.
Mà thứ ông ta nghiên cứu không phải vắc xin mà là virus tăng cường. Ông ta cho rằng thây ma là chủng loài mới, cao cấp hơn con người, không ăn, không uống và hành động theo bản năng. Nếu có thể kiểm soát được thây ma, ngày thống trị thế giới sẽ không còn xa.
Một kẻ như vậy mà sống thêm một ngày thì lại có thêm hàng ngàn người chết oan.
Còn tên lãnh đạo cấp cao đang hấp hối kia lại chung lý tưởng với ông Giản.
Để họ sống sẽ khiến vô số người phải chết.
Chu Thất không chấp nhận. Vì vậy bọn chúng bắt Chu Nhật tới để cô tận mắt chứng kiến cảnh em trai bị hành hạ đến chết.
Chúng tiêm virus thây ma vào người cô. Dị năng giúp cô không mất hết lý trí nhưng thể xác thì chịu đựng sự giằng xé đến tàn khốc.
Chu Thất hận, cô hận không thể lột da róc xương Chu Vũ Thần ngay tại chỗ.
Ba năm sống sót giữa tận thế, không ngờ cuối cùng cô lại chết dưới tay người thân.
Thấy ca phẫu thuật vẫn đang tiếp diễn, khoé mắt Chu Thất rỉ máu.
Tít!
Tiếng máy móc vang lên, báo hiệu sinh mệnh trong phòng bệnh đã hoàn toàn tắt lịm.
“A a a!” Chu Thất gào lên trong tuyệt vọng, giờ phút này cô đã không còn là người nữa.
Chu Vũ Thần còn cười mỉa:
“Cô thích anh Dược nhưng người anh ấy thích là tôi. Cô không cam lòng nên cứ chống đối tôi khắp nơi. Nhưng có làm sao? Nhóc con của cô cứ luôn miệng gọi mẹ từ lúc bị bắt. Nó thật sự coi cô là mẹ đấy?”
“Cô thấy ư, cuối cùng nó vẫn bị người ta bổ não rồi chết.”
Đôi mắt Chu Thất như nhuốm máu.
“Thằng bé chưa đầy mười tuổi... Sao các người nỡ xuống tay như vậy!”
“Đừng giả vờ thanh cao, chắc cô chưa từng giết người? Ai cũng vì sinh tồn thôi. Tôi hỏi cô lần cuối, có chữa bệnh cho cấp trên không?” Chu Vũ Thần quát, ánh mắt tràn đầy toan tính.
Cô ta sắp hết thời gian rồi. Nếu không moi được câu trả lời thì khi căn cứ tra hỏi, cô ta cũng khó thoát.