Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 10

Trước Sau

break

Chu Thất gần như nhảy cẫng lên kéo nó vào. Nhưng bị nó lạnh mặt cản lại: “Chị còn chưa khỏe, đừng có nhốn nháo như thế…”

Chu Thất: “Chu Nhật?”

Không thể nào. Chu Thất thật sự đơ người. Ông trời cho cô một lần tái sinh, cho cô cơ hội báo thù và làm lại từ đầu.

Không thể tàn nhẫn đến mức để Chu Nhật cũng mang theo ký ức ba năm mạt thế chứ?

“Ừ.” Thằng bé lạnh lùng gật đầu.

Thân xác bảy tuổi, linh hồn mười tuổi, Chu Nhật thấy thật kỳ diệu. Phát hiện mình còn sống, lại là trước khi tận thế bắt đầu, điều đầu tiên Chu Nhật nghĩ đến là đi tìm Chu Thất.

Nhưng nhìn lại cái thân hình nhỏ xíu này, đừng nói trèo đèo lội suối tìm người, đến bước ra khỏi cổng trại trẻ mà bị viện trưởng Tôn thấy thôi là cố ấy đã gào như lợn bị chọc tiết rồi.

Chu Nhật đành từ bỏ.

May mà Chu Thất đến nhanh hơn cậu nghĩ.

Nhìn thấy Chu Thất, lòng Chu Nhật vừa xót xa vừa chua chát. Mạt thế rất khổ nhưng cũng có niềm vui. Mà niềm vui duy nhất chính là do Chu Thất mang lại. Vì vậy tiếng “mẹ” ấy, cậu gọi không chút miễn cưỡng.

Chu Thất không kiềm được rơi nước mắt, Tiểu Chu Nhật cũng đỏ hoe mắt: “Khóc cái gì. Mất mặt.” Nhưng vẫn cứng miệng trách cô.

“Gặp được con mẹ vui lắm. Ngoan, gọi mẹ một tiếng nào.”

“Mơ đi.”

Chu Thất ôm chặt Chu Nhật vào lòng, trong tim ngập tràn xúc động như thể thứ quý giá đánh mất đã tìm lại được. Cô nhỏ giọng kể cho Chu Nhật nghe những việc mình đã làm sau khi tỉnh lại.

“Con không biết bộ mặt bà mẹ kế kia lúc đó khó coi thế nào đâu! Lần này Chu Vũ Thần mất không gian rồi, mẹ muốn xem ngày tận thế đến bà ta còn dám ngông cuồng kiểu gì nữa. Còn hai bố con họ Trác kia... sớm muộn gì mẹ cũng sẽ lột xác bọn họ.”

Chu Thất lẩm bẩm kể, Chu Nhật yên lặng nghe, thi thoảng gật đầu hưởng ứng.

Vẻ điềm tĩnh như người lớn, nhìn qua còn có phần vững vàng đáng tin hơn cả Chu Thất.

Cả hai không ai nhắc đến chuyện đã chết như thế nào.

Cứ như thể đó là điều không cần phải nói ra.

Giờ đã quyết định ở lại, Chu Thất bắt đầu giúp cô nhi viện tích trữ thêm vật tư.

Khả năng có hạn, cô không thể gánh cả cô nhi viện đi tránh nạn được. Điều duy nhất cô làm được là nhắc chị Tôn nhiều lần chuyện tích trữ lương thực, đề phòng tận thế.

Tôn tỷ đương nhiên không tin, chỉ nghĩ Chu Thất đọc tiểu thuyết nhiều quá, hoang tưởng rồi.

Chu Nhật vẫn ít nói như trước, lúc nào cũng theo sát Chu Thất, giống hệt một cái đuôi nhỏ. Vậy nên biệt danh "đuôi nhỏ" dần dần lan ra trong cô nhi viện.

Chu Thất mua quần áo mới cho từng đứa trẻ, đặc biệt là đồ giữ ấm, mỗi đứa được phát vài cái áo lông dày cộp.

Cô còn mua một đống gạo, bột mì, dầu ăn về tích trữ cho cô nhi viện.

Tính cả mấy giáo viên, bác Triệu trông cổng, bác sĩ Tiền và hơn ba chục đứa trẻ, chỗ đồ đó đủ dùng trong nửa năm.

Cuối cùng, cô thuê người đến gia cố lại tường rào, thay cổng sắt lưới thành cửa sắt dày. Viện trưởng Tôn hoàn toàn không biết phải dùng từ gì để miêu tả cô gái Chu Thất này nữa…

Nhìn thì gầy nhẳng, gió thổi bay nhưng làm việc lại gọn gàng dứt khoát mà điều kỳ lạ nhất là thằng bé Thập Thất lại hợp với cô ấy. Ngày nào cũng bám theo sau, ai gọi cũng mặc kệ, chỉ cần Chu Thất mở miệng là nó mới có phản ứng.

Tất cả lo lắng trong mười ngày qua đều bị hành động của Chu Thất xóa sạch.

Hôm rời đi, Chu Nhật tự mình đeo balo, vài bộ quần áo và những món quà chia tay lũ nhỏ tặng.

Không đáng bao nhiêu nhưng là tấm lòng của tụi nhỏ.

Trước đây thằng bé kia chẳng bao giờ thể hiện cảm xúc, không nhận quà cũng chẳng tặng ai. Nhưng hôm nay nó nhận hết, còn cẩn thận cất từng món vào balo.

Trước khi ra cửa, nó nắm tay Chu Thất quay lại nhìn.

“Chào tạm biệt mẹ Tôn.” Viện trưởng Tôn suýt nữa bật khóc vì mừng. Thằng bé cô ấy nuôi suốt bảy năm, cuối cùng trước khi đi cũng chịu nhìn mình một cái đàng hoàng, tim vừa chua xót vừa cảm động.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc