Mười ngày sau, cuối cùng hai người cũng lên xe khách trở về nhà.
Trong mười ngày đó, mẹ con Minh Na không tìm thấy Chu Thất, sau lưng không biết nguyền rủa tổ tiên cô bao nhiêu lần.
Về đến biệt thự ngoại ô thì đã là trưa hôm sau.
Việc sửa sang đã hoàn tất, nhìn bức tường cao gần ba mét và cánh cổng sắt dày mới thay, Chu Nhật lần đầu tiên lên tiếng khen ngợi: “Làm tốt lắm.”
“Cảm ơn, vẫn còn phải cải thiện thêm.”
Bên trong, biệt thự hai tầng được lắp thêm song sắt, cửa ra vào cũng đổi thành loại chống trộm.
Còn nửa tháng nữa là đến ngày tận thế.
Chu Thất dẫn Chu Nhật đi đến nhà kho, thu hết đống vật tư đã mua vào không gian trước mặt Chu Nhật.
Cảnh tượng ấy kỳ diệu đến mức dù đã thấy không gian hệ xuất hiện trong tận thế, Chu Nhật vẫn nheo mắt lại, trong lòng bắt đầu lập danh sách mua sắm.
Trước đây vì không có chỗ chứa nên hai người chỉ mang được ít đồ, phải thường xuyên ra ngoài tìm kiếm, suýt chết không biết bao nhiêu lần. Giờ có không gian rồi... “Không chỉ mua lương thực mà còn phải mua thịt đông lạnh, trái cây, nước ngọt, sữa... Mẹ ơi, lần này chúng ta nhất định không sống chật vật như trước nữa!”
Ba ngày tiếp theo, Chu Thất dắt Chu Nhật đi khắp phố lớn ngõ nhỏ. Tiền tiêu như nước, đổi lại là từng xe vật tư mới tinh.
Không gian bên trong có cả ao nước lẫn đất trồng.
Chu Thất muốn thử trồng lúa, trái cây. Sau tận thế, đồ tươi là thứ quý giá nhất.
Nếu tự sản xuất được, cô còn có thể mở “siêu thị mini giữa tận thế”, kiếm tinh hạch để nâng cấp dị năng.
Kiếp trước, cô và Chu Nhật toàn nhờ giết xác sống, moi tinh hạch để tăng cấp. Nhưng cách đó quá chậmnên lúc bị phản bội thì cả hai vẫn còn yếu, không đủ sức chống cự.
Nếu dị năng của họ mạnh hơn, chẳng ai dám đụng đến họ cả.
Tận thế mà, kẻ yếu bị nuốt, ai có thực lực người đó thắng.
Thứ cuối cùng cần chuẩn bị là máy phát điện và hệ thống lọc nước. Sau tận thế nước cũng sẽ bị ô nhiễm, nếu bên cạnh không có dị năng hệ thủy, nước uống sẽ thành vấn đề lớn. Dĩ nhiên Chu Thất đã quét sạch mấy siêu thị, gom về cả đống nước đóng chai, đủ hai mẹ con sống vài kiếp. Nhưng mà, ai lại chê vật tư nhiều bao giờ?
Thứ duy nhất còn thiếu chính là vũ khí.
Súng thì khỏi nghĩ, có tiền cũng mua không được.
Chỉ còn dao kéo. Chu Thất nghĩ đến cậu út của mình.
Mẹ cô mất sớm, bố thì không muốn cô qua lại nhiều với nhà ngoạinên mấy năm nay trừ dịp Tết có gọi điện chúc một câu ra, hầu như không liên lạc.
Về sau, ông bà ngoại lần lượt mất, chỉ còn cậu út từng là lính đặc chủng.
Từ đó nhà họ Chu dần cắt đứt quan hệ bên nhà mẹ.
Lần cuối cùng cô gặp cậu út là hồi còn nhỏ. Kiếp trước cũng từng muốn đi tìm người thân nhưng sau khi vượt đường xa đến nhà ngoại, nơi đó đã vắng bóng người.
Cô tra hỏi khắp nơi mới biết, giai đoạn đầu tận thế, cậu út từng cùng bạn bè vật lộn sinh tồn, nhờ giỏi võ mà giữ được vị trí không tệ trong nhóm. Nhưng trong một lần ra ngoài tìm vật tư, cậu không quay lại nữa. Tuy nhiên, trước khi đi ông ấy đã để lại một con dao găm, nhờ bạn giao lại cho cô khi xác nhận được thân phận. Con dao đó luôn theo cô suốt mấy năm, nhiều lần cứu mạng cô và Chu Nhật.
“Chúng ta đi tìm cậu út đi.” Chu Thất bàn với Chu Nhật, thằng bé không phản đối. Người thân của Chu Thất vốn chẳng còn mấy ai, cứu được một người là một niềm vui.
Chỉ có điều: “Con phải gọi là... ông cậu ạ?”
Trong đầu Chu Thất chợt hiện lên cảnh cậu út chưa đến ba mươi tuổi bị gọi là "ông cậu", suýt nữa cười sặc: “Ừm, cứ gọi vậy đi, nghe lễ phép.”
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy. Chu Thất xưng tên, đầu bên kia im lặng một lúc lâu.
Sau đó người kia nói, mấy thứ Chu Thất cần cậu có thể chuẩn bị nhưng phải đến xem tận nơi cô cần dùng vào việc gì. Chị gái đã mất, làm cậu thì có trách nhiệm ngăn cô đi sai đường.