Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 12

Trước Sau

break

Chu Thất ngoan ngoãn đọc địa chỉ.

Sau đó tìm cách giữ mặt mũi: “Có thể là nhớ cháu thôi. Dù sao cũng là cậu cháu tình sâu mà.”

Giọng đàn ông trong điện thoại mang chút ngang tàng, hoàn toàn khác hình dung của cô về một người từng đi lính.

Chu Nhật im lặng, giả vờ mình chỉ là đứa trẻ ngoan bảy tuổi, không hiểu thế giới người lớn.

Cậu út đến rất nhanh, hôm sau đã bấm chuông cửa. Chu Thất mở cổng sắt, thấy ngoài cửa là một thanh niên ăn mặc cực kỳ cá tính quần xanh lá phối sơ mi hồng. Anh ta đẩy kính râm lên sống mũi, nhìn Chu Thất từ trên xuống dưới một hồi lâu mới nói:

“Tiểu Thất?”

Chu Thất gật đầu rồi nghiêng người ra sau để lộ Chu Nhật.

“Nó là Thập Thất… con nuôi của cháu. Thập Thất, gọi ông cậu đi.” Cô nhìn thấy ánh mắt thằng bé khựng lại, liền quyết định cho nó một bất ngờ đáp lễ.

“Trùng hợp ghê, cậu cũng dẫn đến cho cháu một em trai. Trình Tiểu Phong, gọi chị đi.”

Một thiếu niên thấp hơn cậu út nửa cái đầu, ngoan ngoãn mở miệng gọi một tiếng “chị”.

“Ừ…” Chu Thất ngơ ngẩn đáp lời.

Cô dẫn người vào nhà, để Chu Nhật chơi cùng Trình Tiểu Phong. Một đứa lạnh nhạt, một đứa điềm tĩnh vậy mà lại hợp nhau ra phết.

Rồi Trình Phong bắt đầu giải thích…

Nói gần đây mình gặp chút rắc rối, làm ăn cùng một người anh em chí cốt, chẳng ngờ lại chọc giận một đám người. Anh em xảy ra chuyện, anh liền nhận nuôi con trai của người đó chính là Tiểu Phong. Đúng lúc Chu Thất tìm anh, anh dứt khoát dẫn Tiểu Phong đến đây trốn một thời gian.

“Đừng nhìn cậu thế, đây gọi là… cải trang.” Trình Phong chỉ vào bộ đồ đỏ hồng phối nhau, cùng kiểu tóc vuốt gọn cực sành điệu, nghiêm túc giải thích.

“Cải trang thì cháu hiểu. Nhưng cậu không chỉ thay đồ đâu mà là thay từ đầu tới chân, không chừa lại tí dấu vết nào luôn ấy.” Chu Thất không tiếc lời khen. Cô thẳng thắn đưa địa chỉ cho Trình Phong cũng vì người này cực kỳ lợi hại. Bà ngoại nói rằng cậu từng mạnh miệng tuyên bố: một mình có thể đánh cả nhóm.

Tận thế sắp đến, thân thủ lại đúng là điểm yếu của cô.

Chu Thất muốn tìm sư phụ, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy người nhà là đáng tin nhất, chỉ không ngờ cậu lại có phong cách... độc lạ đến thế. Nhưng giữa thời mạt thế mà vẫn còn nghĩ tới chuyện để lại vũ khí cho cô phòng thân, Chu Thất thật sự rất biết ơn.

Còn về cách ăn mặc, nói năng thì Chu Thất cực kỳ cởi mở, không bận tâm mấy chuyện đó.

“Cậu đã muốn ở lại, ít ra cũng nên đóng tí tiền thuê chứ nhỉ?”

“Được thôi. Cậu đưa Trình Tiểu Phong cầm cố cho cháu.”

Chu Thất: “…”

Mấy ngày căng thẳng liên tiếp cũng bị cậu út không theo bài bản này xua tan hết.

“Không cần. Cháu nuôi không nổi… Cháu muốn cậu dạy võ.”

Biểu cảm kinh ngạc trên mặt Trình Phong không phải diễn, anh thật sự ngạc nhiên. Chu Thất mắc bệnh tim lại muốn học võ?

“Cháu định sớm gặp mẹ ruột hả?”

“Cháu đâu nói là học bây giờ. Chờ khỏi bệnh đã…”

“Vậy thì đợi khi nào em khỏi hãy nói. Nhưng hỏi thật, cháu cần dao để làm gì? Còn chỗ này nữa… biệt thự đẹp đấy nhưng chẳng giống chỗ để ở, giống nơi trú ẩn hơn. Cậu thấy sân nhà cháu đặt cả máy phát điện công suất lớn, cháu tính lúc nào đó kéo cả lưới điện, cắt đứt với thế giới bên ngoài sống một mình luôn à?”

Trình Phong mắt sắc như dao, liếc một cái đã nhìn ra biệt thự của Chu Thất có vấn đề.

Chu Thất mặt dày gật đầu.

Thời cơ chưa tới, có vài chuyện chưa thể nói.

Đợi đúng lúc, cô sẽ giải thích.

“Ừm, cháu thích là được… Cậu với Tiểu Phong ở lại một thời gian. Đợi gió yên sóng lặng sẽ đi. Trong thời gian ở đây, cháu muốn gì cứ nói, cậu lo được hết.”

Trẻ con lớn rồi, cũng có suy nghĩ riêng.

Tuy trong lòng tò mò nhưng Trình Phong rất tin vào trực giác.

Trực giác bảo anh đừng hỏi sâu.

Dù gì anh cũng ở đây, Chu Thất có muốn làm loạn cũng chẳng làm được trò trống gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc