Chu Thất chẳng khách sáo, liệt kê hẳn một danh sách. Trình Phong xem xong nhíu mày: “Khi nào cháu bắt đầu quan tâm mấy thứ này vậy? Liệt kê bài bản ra phết…” Toàn là dao gọn tay, dễ dùng.
Sống ba năm giữa mạt thế, từng cầm dao, chạm súng, gậy bóng chày không biết đập gãy bao nhiêu cái.
Đến giờ còn không phân biệt được dao nào tốt sao?
“Nằm trên giường chán quá, lật tạp chí giải khuây thôi.”
Trình Phong gật đầu. Chu Thất trông đúng là quá gầy, gương mặt nhìn qua đã thấy không khỏe, trắng đến nỗi không có chút huyết sắc. Anh lại hỏi tình trạng sức khỏe của cô, còn định khuyên cô về bệnh viện, hai cậu cháu giằng co một hồi, cuối cùng Chu Thất cũng đồng ý: thêm một tuần nữa, sau đó sẽ ngoan ngoãn về viện. Trình Phong lúc này mới bỏ qua.
Anh gọi mấy cuộc điện thoại, rồi nói với Chu Thất: đã xong, ba ngày nữa nhận hàng.
Chu Thất suýt nữa ôm hôn cậu mình mấy cái. Việc khiến cô đau đầu mấy ngày, cậu chỉ mất có năm phút đã giải quyết xong.
Cô được nước lấn tới, tiếp tục mặc cả: “Có thể kiếm vài khẩu súng không?”
“Biến đi ngủ dưỡng nhan đi.”
Những ngày tiếp theo trôi qua trong tiếng trêu ghẹo giữa cô với Trình Phong, chọc cho Tiểu Phong rồi gọi Chu Nhật tới nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nhóc con.
Nhưng Chu Thất không quên tích trữ nhu yếu phẩm, thỉnh thoảng vẫn ra ngoài vài lần để thu hàng về kho.
Đồ ăn nhanh, cơm hộp tự sưởi, thực phẩm đông lạnh, đồ ăn chế biến sẵn và nửa chế biến, thậm chí kem và kem cây, chỉ cần cô nghĩ ra, thứ gì cũng tích một đống.
Dao, nồi niêu, đủ loại gia vị. Tuy tay nghề nấu nướng không ra gì nhưng tích trữ nguyên liệu thì cô không hề ngại.
Chu Thất còn tranh thủ vào không gian làm thực nghiệm.
Cô cuốc một mảnh đất nhỏ, rải ít hạt giống rau. Nhiệt độ và độ ẩm trong không gian có vẻ đều giữ ở mức ổn định, ánh sáng cũng đầy đủ rất phù hợp để trồng trọt.
Hơn nữa, cô sắp có dị năng hệ thực vật, có thể dùng dị năng để thúc đẩy cây mọc nhanh, rút ngắn cực lớn chu kỳ sinh trưởng.
Chính nhờ bất ngờ thức tỉnh dị năng, cô mới không chết đói.
Dù kỹ năng này sức chiến đấu không cao nhưng lại là kỹ năng sinh tồn thiết yếu trong mạt thế.
Dị năng hệ thực vật tuy không hiếm nhưng cũng không phổ biến, càng không thể so với hệ trị liệu.
Lúc đó chắc là đầu óc cô bị che mỡ, mới giả vờ mình là người có dị năng trị liệu.
Cô dọn dẹp không gian, phân loại nhu yếu phẩm cho gọn gàng. Rồi hít sâu một hơi, nhìn thời gian trên điện thoại.
11:59… Tận thế sắp đến.
00:00… Tận thế ập xuống.
Tai họa đến trong lặng lẽ nhưng Chu Thất biết, ngay lúc này, một phần ba dân số thế giới đã xảy ra biến dị.
Có người vượt qua được, trở thành nhóm dị năng giả đầu tiên. Có người thì không, vài giờ sau, lúc họ mở mắt ra, đã mất hết lý trí, trở thành xác sống lang thang.
Biệt thự vô cùng yên tĩnh.
Không có lấy một tiếng động.
Chu Thất ngồi ôm gối trên bậu cửa sổ, lặng lẽ nhìn về bầu trời đen kịt nơi xa.
Chân trời chợt hiện lên một mảng đỏ sẫm kỳ lạ, sắc đỏ lan ra nhanh chóng như một làn sương, gần như trong chớp mắt đã nuốt trọn thế giới trước mắt Chu Thất.
Cửa bị đẩy ra, Chu Nhật ôm gối, mặt đỏ bừng leo lên giường cô: “Mẹ ơi, con đau đầu, muốn ngủ.”
Chu Thất vội dỗ con ngủ. Cô không biết Chu Nhật thức tỉnh dị năng từ khi nào, bản thân thằng bé cũng không nói rõ, chỉ bảo bệnh một trận, khỏi rồi thì có dị năng.
Cô không ngờ Chu Nhật lại là một trong những người đầu tiên thức tỉnh.
Những dị năng giả hệ ngũ hành thuộc nhóm đầu tiên thức tỉnh, sau này đều là cường giả.
Chỉ tiếc Chu Nhật còn quá nhỏ, lại mù mờ về dị năng nên sau khi gặp cô mới bắt đầu dùng tinh hạch để nâng cấp dị năng từ từ.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Cô sẽ giúp thằng bé. Sau này, nó sẽ trở thành cường giả nhỏ tuổi nhất.