Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 14

Trước Sau

break

Chu Nhật ngủ không yên, người bắt đầu phát sốt, mặt đỏ như phát cháy. Chu Thất lấy khăn ướt chườm trán cho nó rồi vội vàng sang xem Trình Phong và Trình Tiểu Phong.

Không ngờ cả hai người đều đang phát sốt.

Vậy là trong bốn người ở biệt thự, cô là người duy nhất không thức tỉnh dị năng ngay từ đầu.

Thế giới bên ngoài chắc giờ đã loạn cả lên, có lẽ đã bắt đầu có người biến thành xác sống rồi. Cơn ác mộng “người ăn người” đã chính thức bắt đầu...

Chỗ cô ở dân cư không nhiều nên tạm thời vẫn còn yên ắng.

Chu Thất đang theo dõi tình hình trên mạng. Lúc đầu có người nói nghe thấy tiếng gào rú, rồi tận mắt thấy một người ôm cổ người khác cắn xé. Hắn sợ đến mức trốn chặt trong nhà, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động. Hắn nói đã báo cảnh sát nhưng mãi chẳng thấy ai đến.

Đám cú đêm lướt net lúc nửa đêm ban đầu còn tưởng là truyện kinh dị, cho đến khi chính họ cũng tận mắt chứng kiến...

Chỉ một tiếng đồng hồ. Vỏn vẹn một tiếng sau, toàn bộ mạng internet sụp đổ.

Nỗi sợ như sóng thần quét sạch cả thế giới trong chớp mắt.

Không ai biết nguyên nhân. Suốt ba năm sau đó, rất nhiều học giả đã truy cứu vì sao tận thế lại ập đến.

Giả thuyết phổ biến nhất là virus. Một loại virus từ ngoài vũ trụ lặng lẽ đổ bộ xuống Trái Đất, mang theo sức mạnh hủy diệt.

Nhưng giả thuyết này không thể lý giải vì sao sau khi xác sống xuất hiện thì băng giá và bão tuyết cũng theo đó kéo đến. Tuyết rơi giữa tháng Sáu, mặt đất bị đóng băng hoàn toàn. Nhân loại bước vào mùa hè lạnh nhất, dài nhất trong lịch sử...

Và còn cả dị năng.

Người biến thành xác sống thì có thể đổ cho virus. Nhưng dị năng thì sao? Có chuyên gia cho rằng đó là hai trạng thái cực đoan mà virus thể hiện trên cơ thể người.

Một cực là thoái hóa thành xác sống.

Một cực là tiến hóa thành dị năng giả.

Mỗi người một thuyết. Cho đến lúc cô bị đưa vào phòng thí nghiệm, vẫn chưa có đáp án chính xác.

Khi màn đêm sắp lùi đi, rạng sáng ngày đầu tiên của tận thế vừa ló rạng, cánh cổng sắt lớn của biệt thự bị đập mạnh. Chu Thất nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

Người ở đây không nhiều, đi đi lại lại vài lần, cô cũng quen mặt một vài người.

Người gõ cửa chính là hàng xóm gần cô nhất.

Một bà mẹ đơn thân sống cùng cậu con trai sắp thành niên. Cậu con trai khá rụt rè, nói chuyện là đỏ mặt. Người mẹ thì rất nhiệt tình, thỉnh thoảng còn hay đem chút bánh trái tự làm qua cho Chu Thất. Gặp Chu Nhật thì càng quý, lần nào cũng nhét kẹo bánh vào túi áo cậu bé.

“Tiểu Thất, giúp một tay với. Tiểu Thừa đột nhiên sốt cao mãi không hạ, uống thuốc cũng không đỡ... mà ngoài kia... hình như xảy ra chuyện gì đó rồi. Dì không dám đưa nó ra ngoài, chỉ còn cách đến nhờ cháu xem có cách nào không.” Khang Mỹ Toàn gần như sắp khóc.

Điện thoại mất sóng, mạng cũng sập.

Lúc mạng còn dùng được, bà thấy trên mạng nói ngoài kia loạn rồi.

Còn có người chụp được ảnh “người ăn người” tung lên.

Khang Mỹ Toàn hoảng loạn đến rối bời, bất chợt nhớ đến cô gái trẻ ở gần nhà, một mình nuôi Chu Thất.

Cô bé nhìn không được khỏe lắm nhưng mỗi lần gặp, Khang Mỹ Toàn luôn có cảm giác cô rất bình tĩnh và vững vàng.

Lúc cô sửa nhà, bao người thấy lạ.

Nhưng Chu Thất chẳng màng ánh mắt người khác, biến nhà mình thành pháo đài kiên cố.

Sự thật chứng minh, cô làm việc có chủ đích và rất lý trí. Khang Mỹ Toàn đã hết cách, chỉ còn biết cầu cứu Chu Thất.

Chu Thất chỉ ngập ngừng chốc lát rồi mở cửa. “Dì Toàn, đừng đập cửa nữa, coi chừng dẫn thứ gì đến đấy... Tiểu Thừa cũng bị sốt à? Chu Nhật, cậu cháu với Tiểu Phong nhà cháu cũng đang sốt cao.”

“Đều bị sốt cả. Chuyện này là sao vậy? Tiểu Thất, dì sợ quá.” Khang Mỹ Toàn là nội trợ toàn thời gian, căn biệt thự này là tài sản chia sau ly hôn với chồng cũ. Tính bà hơi yếu đuối, ngoài nấu ăn giỏi thì chẳng có kỹ năng gì đặc biệt. Cả đời chỉ trông mong con trai có tương lai tốt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc