Ai ngờ bỗng dưng lại xảy ra chuyện lạ lùng đến vậy.
Bà hoảng loạn đến không biết phải làm gì, chỉ dám thấp giọng hỏi Chu Thất nên làm sao.
“Dì Toàn, nhà mình còn nhiều đồ ăn không?”
“Dì tính mai đi siêu thị mua. Trong nhà chắc chỉ đủ ăn hai ba hôm…”
“Vậy đưa Tiểu Thừa sang nhà cháu đi. Bên này phòng còn nhiều. Sau này dì với Tiểu Thừa dọn hẳn qua đây. Dù có chuyện gì xảy ra, đông người vẫn dễ trông nhau hơn.” Chu Thất nghĩ đến trình nấu ăn “phá nhà” của mình với cậu và hai thằng nhóc, quyết định mời đầu bếp giỏi về nấu ăn.
Đồ ăn cô tích trữ đủ dùng.
Chỉ tiếc không ai trong nhà nấu nướng ra hồn. Mà Khang Mỹ Toàn thì tính cách hiền lành, tay nghề lại đỉnh, đúng là ứng viên hoàn hảo.
Còn con trai bà Vũ Thừa là người đầu tiên thức tỉnh dị năng, có thể trở thành lực lượng chiến đấu đáng trông cậy. Trong tận thế, no bụng chỉ là yêu cầu cơ bản. Họ còn phải săn giết xác sống, thu nhặt tinh hạch để nâng cấp dị năng.
Chuyện đó không thể chỉ trông vào bốn người bọn họ.
Cô cần đồng đội đáng tin.
Khang Mỹ Toàn tất nhiên đồng ý. “Cháu yên tâm, dì với Tiểu Thừa sẽ không ăn không của cháu đâu. Dì biết nấu nướng, Tiểu Thừa còn trẻ, có sức làm đủ việc... Sau này cháu bảo gì tụi dì cũng nghe theo.” Khang Mỹ Toàn tuy dịu dàng nhưng không phải kiểu người ham lợi.
Người ta giúp mình bằng tấm lòng, bà sẽ đáp lại bằng cả thành ý.
“Được. Chúng ta cùng nhau cố gắng sống sót.”
Chu Thất đẩy xe lăn, cùng Khang Mỹ Toàn đưa Vũ Thừa về biệt thự.
Sắp xếp cho cậu ở phòng khách tầng một.
Thấy Chu Thất không hề lo lắng, lòng Khang Mỹ Toàn cũng dần bình tĩnh lại. “Dì đi nấu cháo với làm ít món nhẹ. Sốt bao lâu như vậy, tỉnh dậy chắc chắn sẽ đói.”
Nói xong liền nhanh nhẹn vào bếp bận rộn.
Chẳng mấy chốc, trong biệt thự đã ngào ngạt mùi cơm cháo.
Chu Thất hít sâu một hơi, thấy đói bụng thật rồi…
Người đầu tiên tỉnh lại là Trình Phong. Vừa mở mắt đã kêu đói, không hề để tâm chuyện trong nhà đột nhiên có thêm hai người. Ngồi vào bàn ăn, anh quét sạch ba bát cháo rồi mới đặt đũa xuống. “Tiểu Thất, hình như... toàn thân cậu tràn đầy sức mạnh. Cậu có cảm giác mình bây giờ đấm phát là xuyên tường được luôn.”
Nói xong liền ra sân tìm viên gạch.
Như bẻ bánh mì, hai tay nhẹ nhàng bóp một cái, viên gạch nát vụn rơi đầy đất...
Khang Mỹ Toàn kinh ngạc thốt lên: “Trời ơi, sức mạnh kiểu gì vậy chứ!”
Trình Phong quay sang nhìn Chu Thất, chờ cô giải thích. Chu Thất chớp mắt, cười khen: “Cậu giỏi võ sẵn rồi, giờ lại thức tỉnh dị năng cường hóa thể chất, đúng là hổ mọc thêm cánh... Sau này cậu chính là... tay đấm chủ lực của đội chúng ta.”
Tay đấm chủ lực cái quái gì? Chẳng vui vẻ gì đâu.
Trình Phong đầy nghi hoặc nhưng rõ ràng con nhóc này không định nói hết cho anh biết.
Anh không phải người chưa từng trải sự đời, cơ thể thay đổi thế này chắc chắn không bình thường.
Lúc ăn, chị gái họ Khang kia cũng đã kể sơ qua. Trước khi mạng bị cắt, chị ấy thấy trên mạng nói tận thế tới rồi, còn có cả ảnh “người ăn người” nữa.
Cộng thêm sức mạnh đột ngột tăng vọt, cơ bắp rõ ràng hơn, đường nét cũng rắn chắc hơn...
Trình Phong linh cảm tận thế xác sống không phải là tin đồn vớ vẩn mà là chuyện đang thật sự xảy ra.
Mà cô cháu gái nhỏ này biết không ít chuyện.
Chỉ là trước mặt Khang Mỹ Toàn, Trình Phong không tiện hỏi. “Xem ra ai sốt cao cũng có khả năng thức tỉnh dị năng... Tiểu Thất, nhà mình, cháu là yếu nhất.”
Chu Thất: “...”
“Tiểu Thất giỏi lắm rồi. Gặp chuyện không hề hoảng loạn như dì. Đêm qua dì sợ đến mức chẳng biết làm gì. May mà Tiểu Thất tốt bụng, chịu cưu mang mẹ con dì. Cậu Trình à, cậu không được coi thường Tiểu Thất đâu.” Khang Mỹ Toàn thở dài. So ra người vô dụng nhất mới chính là bà.
“Dì Toàn đừng tự coi nhẹ mình như thế. Không có chị, bọn em đói chết cả rồi ấy chứ.”