Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 16

Trước Sau

break

Trình Phong rất hài lòng khi Chu Thất chịu cưu mang mẹ con Khang Mỹ Toàn. Dù sao đồ ăn Chu Thất nấu… thực sự nuốt không nổi.

Anh từng sinh tồn ngoài hoang dã, nướng thịt không gia vị cũng ổn thôi, vì chẳng ai đòi hỏi mùi vị. Nhưng con nhóc Chu Thất thì rắc rối, cái gì cũng kén cá chọn canh.

Còn cả thằng nhóc Chu Nhật nữa. Dù không mở miệng nhưng gặp món ngon thì ăn liền ba bát, không ngon thì chẳng thèm động đũa đúng là chảnh chọe hết biết.

Hiện giờ bên ngoài rốt cuộc đã biến thành nơi thế nào rồi?

Trình Phong chưa định mạo hiểm ra ngoài ngay.

Dù sao Chu Thất cũng như con chuột đồng, chất đầy nhà toàn là đồ ăn. Nuôi thêm vài người cũng không sao mà mấy người kia cũng sẽ ra ngoài tìm vật tư, không đến mức ngồi không mà ăn hết núi của cải.

Người thứ hai tỉnh lại là Vũ Thừa, cậu ta thức tỉnh dị năng hệ Thổ, dị năng y như tính cách của cậu hiền lành, trầm ổn, sau này nhất định sẽ là tấm khiên phòng thủ của cả đội.

Đã có “tay đấm” và “khiên chắn”, thêm cả dị năng hệ Lôi của Chu Nhật sắp tới, vậy là đủ cả: người đánh chính, tấn công chủ lực, khiên phòng ngự. Cộng thêm hậu cần đỉnh cao của Khang Mỹ Toàn… đội hình này phải gọi là cực phẩm.

Khang Mỹ Toàn ôm con trai, vừa khóc vừa cười vì xúc động.

Dị năng! Con của bà thức tỉnh dị năng rồi! Hơn nữa Chu Thất còn nói đó là một dị năng rất mạnh.

Có thể dựng tường đất bảo vệ mọi người, cũng có thể chiến đấu với xác sống.

Vũ Thừa cũng rất vui, cậu luôn cười ngại ngùng rồi bị Khang Mỹ Toàn lôi vào bếp giúp việc.

Tiểu Phong và Chu Nhật vẫn còn hôn mê, mặt đỏ bừng như phát sốt.

“Cậu có cảm giác… hình như cháu đã sớm biết trước sẽ có tận thế thì phải?”

Tích trữ đồ ăn, sửa sang biệt thự, còn mua dao với giá cao ngất… tất cả dường như đều chuẩn bị cho tận thế. Chu Thất chưa định lật bài ngay, ít nhất là bây giờ thì chưa được.

Trình Phong là cậu ruột cô, hai người có ràng buộc huyết thống.

Nhưng kiếp trước cô đã quá nhiều lần tin nhầm đồng đội, cuối cùng còn vì thế mà mất mạng.

Nên dù cô gọi Trình Phong là cậu, chuyện trọng sinh ngoài Chu Nhật cũng biết thì sẽ không tiết lộ với bất kỳ ai.

“Nếu cậu sinh ra đã phải nằm viện hơn nửa cuộc đời như cháu, mỗi ngày giải khuây chỉ có tạp chí và phim mạng thì xem nhiều mấy bộ drama mất não cũng sẽ khiến cậu tin rằng ngày mai tận thế là chuyện bình thường thôi.

Trung bình mỗi tháng cháu vào ICU một lần. Lần trước may mắn lắm mới sống sót ra ngoài, vậy mà đột nhiên lại không muốn tiếp tục nằm viện nữa.

Dù có chết, cháu cũng muốn sống vài ngày tự do, thoải mái một chút.

Không còn ai bắt cháu ngày ba bữa phải nuốt thuốc.

Không ai nhắc cháu từng miếng nên ăn gì, không được ăn gì nữa.”

Trình Phong im lặng.

Anh biết Chu Thất sinh ra đã mang bệnh, cũng biết cô thường xuyên vào viện. Nhưng thật sự không ngờ cô phải vào ICU nhiều như vậy.

Lần này nếu không phải để trốn kẻ địch, có khi anh đã không đưa Tiểu Phong tới đây. Nghĩ đến đó, Trình Phong thấy hơi áy náy.

“Về sau có cậu ở đây, sẽ không ai ép cháu phải sống dựa vào thuốc nữa… Cháu muốn ăn gì cứ ăn, tận thế rồi còn kiêng khem cái gì.”

Mắt Chu Thất đỏ hoe, nhẹ nhàng gật đầu.

Cả ngày hôm đó, cửa biệt thự đóng chặt. Dù bên ngoài có vang lên tiếng hét thảm, Trình Phong cũng không ra ngoài.

Anh biết rõ nên làm gì lúc này.

Trong biệt thự có tổng cộng sáu người. Anh là chiến lực mạnh nhất. Chị Toàn thì không có sức đánh nhau, chỉ là hậu cần.

Vũ Thừa đã thức tỉnh hệ Thổ.

Nhưng giờ mới chỉ ngưng tụ được một nắm đất nhỏ trong lòng bàn tay.

Trồng một chậu cây cũng phải dùng dị năng đến tám lần.

Còn Chu Thất thì… mặt tái nhợt, chưa cần đánh với xác sống đã sắp thở không nổi rồi.

Tiểu Phong và Chu Nhật vẫn chưa tỉnh, cho dù cả hai có dị năng thì lúc này cũng chẳng giúp được gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc