Ông ấy là thủ lĩnh Liên minh Chính nghĩa. Giờ ở thành phố A, dị năng giả dưới trướng Tạ lão đại là đông nhất! Gần đây ông ấy còn tuyên bố muốn xây trạm trú ẩn đầu tiên trong tận thế, đang tìm kiếm dị năng giả khắp nơi. Nếu các người chịu đi, chắc chắn sẽ được tiếp đãi như thượng khách…”
Liên minh Chính nghĩa?
Lại còn Avengers nữa cơ. Xem phim Mỹ nổ quá hóa lú à.
Người mà hắn nói là Tạ lão đại, Chu Thất chưa từng nghe danh.
“Bọn tôi không được giết người, còn các người thì có thể phục kích chúng tôi? Nếu chúng tôi thua, chết cũng là tụi tôi! Cậu, bọn chúng quá khốn nạn.” Trình Tiểu Phong nghĩ đến việc vừa rồi Trình Phong suýt bị thương, giờ bọn này còn dám giở giọng đạo đức, lại lôi ra cái ông “Tạ lão đại” quái quỷ kia hù dọa, đúng là chán sống.
Trình Phong liếc Hàn Nguyệt, Hàn Nguyệt gật đầu, hai người gần như đồng thời ra tay.
Dao găm đâm thẳng vào hai tên đang định nhân lúc mọi người phân tâm để lén bỏ trốn.
Trong ánh mắt hoảng loạn của tên gầy, hai kẻ kia ngã gục.
Dao dính máu kề ngay cổ gã, Trình Phong lạnh giọng hỏi: “Các người định giết chúng tôi cướp vật tư?”
“Không… không… tụi tôi chỉ thấy xe các người ngon thôi. Là tôi tham… xin tha cho tôi, tôi không muốn chết…”
Trình Phong không động lòng. Gã thấy cầu xin vô ích, mặt lập tức biến sắc, hung tợn gào lên: “Tụi tôi quen Tạ lão đại! Đội trưởng chúng tôi là anh em chí cốt với ông ấy trước tận thế! Các người giết tụi tôi… lão đại nhất định sẽ báo thù cho anh em! Các người… chết chắc rồi!”
Dao đâm thẳng xuống, máu phun xối xả, gã nhe răng cười dữ tợn rồi nhắm mắt.
Trình Phong quay vào trong, xử lý nốt cho chắc chắn.
Khi xác nhận cả năm đều đã chết, anh mới gọi mọi người lên xe.
“Đi mau. Tôi nghi đây chỉ là nhóm trinh sát của kẻ khác…”
Không biết từ lúc nào họ đã bị để ý.
Ngoài kẻ tấn công Trình Phong là dị năng giả, bốn tên còn lại đều là người thường.
Mà người thường thì tuyệt đối không dám liều mạng cướp của giết người như vậy.
Cả đội lên xe, Trình Phong đạp ga, xe lao vút đi. Trong xe, giọng Trình Phong trầm hẳn:
“Tôi dọn chướng ngại trên đường, bọn chúng chắc chắn đã biết tôi là dị năng giả dị năng hệ cường hóa.
Tiểu Phong thi thoảng ra trước trinh sát, là dị năng tốc độ, cũng khó mà giấu được.
Tiểu Thừa với Chu Nhật gần như chưa dùng dị năng trước mặt người ngoài, dị năng của Cảnh Trường là dây nước, không chú ý sẽ khó nhận ra.
Chúng ta sơ suất rồi, đáng ra mỗi người nên mang một cái ba lô.” Trình Phong hơi hối hận. Một sơ suất nhỏ lúc này, hậu quả có thể là chết người.
“Vậy nên, chắc chắn bọn chúng nghi trong đội có dị năng hệ không gian… Tiểu Hàn, cô giả làm. Nếu có thêm đợt nữa, bắt buộc phải có một người đứng ra nhận mình là dị năng hệ không gian.” Tuyệt đối không thể để Chu Thất ra mặt.
Hàn Nguyệt gật đầu. Trước quyết định để cô mạo hiểm của Trình Phong, cô không hề oán trách.
Dù Trình Phong không nói, cô cũng không để Chu Thất mạo hiểm được. Nhưng Chu Thất lại phản đối: “Không. Cháu có cách rút lui… Cháu đúng là dị năng hệ không gian. Nếu tới lúc khẩn cấp còn có thể trốn vào không gian của mình.” Cách nói này khác với dị năng hệ không gian bình thường.
Thực chất, dị năng hệ không gian chỉ có thể chứa đồ, con người tuyệt đối không thể vào được.
Đây cũng là lý do vì sao người sở hữu dị năng hệ không gian vô cùng quý hiếm, và thường được đội ngũ bảo vệ nghiêm ngặt. Nếu đã có thể chui vào không gian trốn, cần gì người bảo hộ? Nhưng Trình Phong và Hàn Nguyệt không biết những chi tiết này.
“Nhưng mà…” Trình Phong vẫn lo cho thể trạng của Chu Thất.
“Cậu, chị Nguyệt, hai người phối hợp với nhau. Dù cháu có bị bắt mọi người cũng sẽ cứu em ra ngoài được. Với lại cháu cũng không dễ bắt nạt đâu. Bọn họ muốn bắt cháu, phải xem họ có bản lĩnh đó không đã.”