Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 43

Trước Sau

break

Cảnh Trường xoay cổ tay, vung mạnh. Khoảnh khắc tiếp theo, mắt cá chân của tên kia bị lưỡi nước cắt trúng, đau quá hét lên rồi ngã sầm xuống đất.

Tiếng bước chân trong hành lang trở nên hỗn loạn, rõ ràng đòn tập kích thất bại đã khiến đám người có dã tâm kia bắt đầu do dự, muốn rút lui. Nhưng một khi đã kết thù, thả chúng đi chẳng khác nào thả hổ về rừng. Ai cũng hiểu đạo lý này. Tận thế không có thứ gọi là đạo đức hay phép tắc.

Trình Tiểu Phong lao thẳng lên, đêm đen làm phông nền khiến gần như không ai nhìn rõ động tác của cậu.

Cậu nắm chặt tay thành quyền, luồn lách nhanh như chớp trong hành lang.

Chớp mắt, ba kẻ còn lại đã lần lượt ngã gục trong tiếng kêu rên đau đớn. Trình Tiểu Phong ra tay cực nhanh và dứt khoát. Cậu thiếu niên mười tám tuổi chẳng khác gì sói con, tuy chưa sánh được đầu đàn nhưng cũng đã biết cắn xé con mồi.

Cảnh Trường và Vũ Thừa ẩn trong bóng tối, lợi dụng lúc đối phương không đề phòng ném ra dây nước và bụi đất, thành công làm rối loạn tầm nhìn kẻ địch. Trình Phong và Trình Tiểu Phong là hai mũi tấn công chính, phối hợp gần như không cần lời, hiểu ý nhau chỉ qua ánh mắt.

Ăn ý đến mức đáng sợ.

Toàn bộ quá trình diễn ra chưa tới ba phút, một đợt tập kích âm thầm bị hóa giải trong im lặng.

Khi Hàn Nguyệt và Chu Thất bước ra, Trình Phong đang cầm đèn pin công suất lớn rọi từng tên đang lăn lộn trên đất.

“Hình như ban ngày gặp rồi. Hỏi mình có biết trạm trú gần đây không…” Hàn Nguyệt nhận ra một trong số đó. Là một gã đàn ông gầy còm, quần áo lôi thôi, ban sáng còn áp sát cửa xe, vẻ mặt đáng thương hỏi cô có biết đâu gần đây có khu trú ẩn không.

Hàn Nguyệt tất nhiên không biết.

Tận thế mới mấy ngày, trạm trú gì mà đã xây xong?

Gã đó ú ớ mấy câu, ánh mắt lại nhìn chằm chằm mấy thằng bé đang ngồi sau xe ăn bánh mì…

Cuối cùng Hàn Nguyệt mềm lòng, còn cho gã chút đồ ăn.

Đúng là chó sói khoác da thỏ. “Ban ngày mình còn cho hắn ăn. Nếu biết tụi nó cố tình dò la thông tin, rồi ban đêm quay lại tập kích… mình có cho chó còn hơn.” Hàn Nguyệt rút dao găm, mặt lạnh băng, quát lên.

Gã kia bị Trình Tiểu Phong đánh trúng bắp chân, nằm trên đất lật người lại, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Đừng giết tôi! Tôi bị ép buộc… tôi đảm bảo sẽ không tiết lộ với ai chuyện các người có dị năng ngũ hành…”

Đôi mắt Chu Thất hơi tối lại.

“Cậu út, dọn dẹp cho sạch sẽ.”

Cô đã sớm đoán được đội mình sẽ trở thành miếng mồi ngon trong mắt kẻ khác, chỉ không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Dù gì cũng chưa đến mức phải cướp của giết người.

Có lẽ là vì xe của họ quá nổi bật. Tất cả những người từng gặp họ, dù là dị năng giả hay không, ai nấy đều mặt mũi bầm dập, quần áo rách rưới, không giống họ chỉnh tề, sạch sẽ.

Nhìn là biết sống tốt.

Rõ ràng là có vật tư đầy đủ.

Còn có thể sống tốt trong tận thế, chứng tỏ thực lực của đội rất mạnh.

Nhưng luôn có vài kẻ không tin, tưởng mình là nhân vật chính trong truyện tận thế, cố tình nhảy ra thử vận may.

Không thể để đám người này sống sót. Tên kia vừa rồi nhấn mạnh “dị năng ngũ hành”, có vẻ bên ngoài đã bắt đầu quan tâm đặc biệt đến loại dị năng này.

Rất có thể là một nhân vật lớn nào đó đã bắt đầu lên kế hoạch xây dựng khu trú ẩn. Hắn cần rất nhiều dị năng giả, nhất là dị năng ngũ hành có năng lực chiến đấu cao.

Nói là chiêu mộ nhưng một khi bị người như vậy nắm thóp, chẳng khác gì bị trói tay trói chân.

Chu Thất tuyệt đối không cho phép Chu Nhật và Vũ Thừa gặp nguy hiểm, dù chỉ một chút.

“Các người dám giết người? Chúng tôi là con người, không phải xác sống! Các người… các người rốt cuộc là ai? Các người căn bản không mang theo vật tư… chắc chắn trong đội có dị năng hệ không gian! Tôi có thể giới thiệu các người cho lão đại Tạ trong thành phố. Các người biết Tạ lão đại chứ?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc