Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 42

Trước Sau

break

Không phải ai cũng là người xấu.

Nhưng chắc sống trong tận thế đủ lâu, chẳng còn ai là người tốt thuần túy nữa.

Bên phòng kế bên.

Trình Phong đang dùng giẻ mềm lau dao. Chém xác sống nhiều quá, dao đã hơi sứt mẻ.

May mà trong không gian của Chu Thất vẫn còn đồ thay thế.

Nghĩ đến Chu Thất, Trình Phong bỗng thấy bất an. Hôm nay con nhóc đó ít nói lạ thường, sắc mặt cũng trắng bệch, gần như không còn chút máu. “Tiểu Thập Thất, có phải dạo này mẹ Tiểu Thất của con không khỏe không?”

Ba đứa nhỏ đã nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Chu Nhật nghe câu hỏi, im lặng một lúc rồi mới khẽ “ừ” một tiếng.

“Bao lâu rồi? Không khỏe từ khi nào?”

“Từ lúc tận thế bắt đầu mẹ đã khó ngủ rồi, mấy hôm nay… có vẻ tim bắt đầu đau. Ông cậu, mẹ… mẹ nhất định sẽ không sao đâu.”

Chu Nhật còn lo hơn cả Trình Phong. Nó biết Chu Thất chắc chắn không chết nhưng Chu Thất lại chẳng chịu nói bao giờ thì dị năng chữa trị của cô mới thức tỉnh.

Kiếp trước, Chu Thất luôn sống trong bệnh viện.

Nhưng kiếp này cô rời viện sớm hơn cả tháng.

Không biết có ảnh hưởng gì đến cơ thể không? Nếu cô không kịp chờ đến lúc thức tỉnh dị năng thì…

Chu Nhật không dám nghĩ tiếp.

“Loạn thật. Nó giấu cậu, cháu cũng không nói… Định chờ đến lúc nó lăn ra mới chịu hé miệng à?”

Chu Nhật bị mắng cũng không phản bác. Nó không trách Trình Phong nặng lời.

“Phải tìm bác sĩ thôi. Mẹ nó, giờ đến người sống còn hiếm gặp, kiếm đâu ra bác sĩ? Mà còn phải là bác sĩ chữa được bệnh tim…”

Trình Phong hít sâu một hơi, cố ép cảm xúc xuống.

Con nhóc này giỏi thật, che giấu cơn đau không lộ ra chút gì.

Nếu hôm nay anh không để ý, chắc nó còn định giấu tới tận phút cuối.

“Mẹ Tiểu Thất nhất định sẽ không sao, nhất định không sao…” Chu Nhật lặp lại một lần nữa, chẳng rõ là đang cầu nguyện hay tự an ủi.

Trình Phong im lặng. Anh không tin cái gọi là “nhất định”, anh sợ cái “nếu như” hơn. Nếu như có chuyện gì…

Ba đứa nhỏ đã ngủ say, Trình Phong ôm chăn ngồi dựa vào cửa.

Anh vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa nghĩ xem phải làm gì để cứu mạng con nhóc kia.

Tận thế, dị năng… Có tồn tại loại dị năng nào có thể cứu người không? Giống như suối sinh mệnh hay con mắt trị liệu gì đó?

Anh đang miên man suy nghĩ thì bỗng tai khẽ động.

Có tiếng động.

Phản ứng gần như theo bản năng, Trình Phong lao người lăn sang bên.

“Ầm!” Cánh cửa gỗ phía sau anh bị đá tung.

Một cây gậy phang tới, gió rít bên tai. May mà Trình Phong tránh kịp.

Chậm chút thôi là cái gậy kia đã phang thẳng vào đầu anh.

Thấy Trình Phong tránh được, đối phương có vẻ bất ngờ. Ngay sau đó thân ảnh lóe lên, lao vào bên trong.

Khoảnh khắc cửa bị đá văng, ba đứa trẻ trên giường lập tức mở mắt.

Phản ứng cực nhanh.

Một trái một phải lăn khỏi giường, tránh sang hai bên.

Nhờ ánh sáng lờ mờ ngoài hành lang, có thể thấy Trình Phong đang vật lộn cùng một kẻ lạ mặt. Ngoài cửa, bóng người mờ mờ lay động, dường như đang đợi thời cơ lao vào tiếp viện.

“Tiểu Thừa.” Chu Nhật khẽ gọi.

Vũ Thừa hiểu ý, hai tay nâng lên như thể đỡ vật gì.

Ngay sau đó, một lớp đất mỏng từ mặt sàn hành lang chậm rãi nổi lên.

Cảnh Trường cũng khẽ vung tay, bắn ra một dòng nước mảnh.

Có lẽ do Trình Phong dai dẳng hơn dự kiến, ngay sau đó có người chớp người định xông vào tiếp viện.

Vũ Thừa đột ngột vỗ tay. Một làn cát mịn xối thẳng lên đầu đối phương, ra tay vừa nhanh vừa chuẩn khiến đối phương không kịp phản ứng. Cát văng vào mắt khiến hắn tối sầm, múa loạn con dao trong tay. Người đang giao đấu với Trình Phong bị xao nhãng trong thoáng chốc.

Dao găm của Trình Phong lướt chéo qua lưng đối phương.

Một vệt máu bật ra. Ngay sau đó, Chu Nhật giơ tay, một tia sét bổ thẳng xuống vết thương.

Một tiếng gào thảm thiết vang lên, người kia gục xuống.

Kẻ bị cát làm mù mắt nhận ra trong phòng toàn nhân vật khó chơi, lập tức có ý rút lui, đến bạn bị thương cũng không thèm cứu, xoay người bỏ chạy.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc