Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 41

Trước Sau

break

Hơn chục con xác sống, chớp mắt đã nằm la liệt.

Cảnh Trường hơi phấn khích.

Cậu vừa rồi cũng hạ được một con xác sống.

“Chị Tiểu Thất, em có thể tạo ra dây nước rồi, dây nước của em giết được xác sống!”

Chu Thất cười, xoa đầu cậu: “Tiểu Trường giỏi thật.”

Cảnh Trường đúng là không tệ, dị năng hệ thủy giai đoạn đầu vốn thiên về hỗ trợ, chủ yếu là tạo nguồn nước.

Nếu muốn dùng để chiến đấu, ít nhất phải lên tới cấp năm.

Lúc ấy mới điều khiển được tự nhiên, tung chiêu trong chiến đấu.

Vậy mà Cảnh Trường mới chỉ đỉnh cấp một, đã tự học được cách điều khiển thủy nhận. Đúng là đứa nhỏ thông minh.

Được khen, cậu càng phấn khích.

Dây nước của cậu vung tới vung lui như chơi múa lụa…

Từ sau tận thế, bọn họ chỉ chiến đấu với xác sống, chưa từng thật sự xung đột với người sống. Cũng từng gặp vài kẻ muốn cướp bóc nhưng Trình Phong chỉ cần ra tay một chiêu, đối phương đã bỏ chạy mất dép.

Nên tối hôm đó bị cướp lần đầu, ai nấy thấy cũng lạ.

Trình Phong đúng là từng làm đặc chủng, tính toán khoảng cách cực kỳ chính xác. Đúng như anh ước lượng, đến chiều tối, họ đến đúng chỗ đã chọn để nghỉ chân.

Đi đêm rất nguy hiểm. Con người về đêm thị lực hạn chế, còn xác sống thì dựa vào thính giác và khứu giác để nhận biết con mồi. So ra, đêm chính là sân nhà của xác sống.

Chỗ dừng chân mà Trình Phong chọn là một trạm nghỉ trên đường cao tốc.

Anh cùng Hàn Nguyệt xuống tay dọn sạch xác sống, sau đó chọn một nhà nghỉ nhỏ bên trong. Nhà nghỉ chỉ có năm sáu phòng, chủ tiệm đã biến thành xác sống, bị nhốt trong phòng, Trình Phong vung dao giải quyết luôn.

Siêu thị trong trạm nghỉ đã bị vét sạch từ lâu, chỉ còn mấy phòng nghỉ phía sau chẳng ai ngó tới.

Cả nhóm chọn hai phòng.

Một phòng nam, một phòng nữ.

Trình Phong còn đi gom thêm vài chiếc chăn từ các phòng khác trải thành giường phụ dưới đất.

Ai bảo trong đội nam nhiều nữ ít chứ.

Phòng họ chọn nằm gần cuối hành lang, ở cuối có một ô cửa sổ, lỡ có nguy hiểm còn có thể nhảy thoát thân.

Trình Phong ở phòng ngoài cùng, nhận nhiệm vụ canh gác ban đêm.

Chu Thất lấy bữa tối từ không gian ra, mấy người ngồi vây quanh ăn cơm, lại bàn bạc thêm về hành trình ngày mai, sau đó Trình Phong bảo mấy cậu con trai đi nghỉ sớm, Hàn Nguyệt và Chu Thất cũng về phòng.

Phòng hơi ám mùi ẩm mốc nhưng cơ bản vẫn sạch sẽ.

Lũ con trai cũng ráng mà ngủ. Còn Hàn Nguyệt với Chu Thất thì thay chăn mới.

Đệm lót bên dưới là chăn lông vũ mềm mại, đắp lên người là chăn tơ tằm ấm áp, Hàn Nguyệt thở dài đầy mãn nguyện.

“Tiểu Thất, có em ở đây đúng là may mắn thật.”

“Chị mà thấy thế là hạnh phúc rồi thì đúng là dễ hài lòng quá đó, chị Nguyệt.”

“Thời buổi này... được ăn no, có chăn ấm đắp, ngoài cửa còn có người canh đêm, em nói xem còn đòi hỏi gì nữa?”

Mới tận thế nửa tháng nhưng Hàn Nguyệt đã cảm giác như mình lượn lờ giữa ranh giới sống chết không biết bao lần.

Nếu không gặp được Trình Phong và Chu Thất, chắc cô đã chẳng còn ý chí sinh tồn nữa. Có khi còn tự dâng mình cho xác sống cắn…

“Em thấy chị cũng có thể tham một chút, ví dụ như… tìm một người bạn trai đáng tin chẳng hạn.”

Hai người thì thầm chuyện phiếm, Hàn Nguyệt không nói gì, Chu Thất lại bật cười, bắt đầu quảng bá cậu ruột nhà mình.

“Cậu em cũng được lắm nha, đẹp trai, đánh đấm giỏi, từng đi lính, dọn dẹp nội vụ thì khỏi phải chê, sau này chăn của chị giao hết cho cậu gấp luôn ấy.

Tất nhiên, cậu cũng có nhược điểm…

Sến. Thích mặc sơ mi hồng phối quần xanh lá...”

“Chu Tiểu Thất!” Một tiếng gằn từ phòng bên kia vọng tới.

“Đừng giận mà, cháu nói thật đấy… Chị Nguyệt à, tận thế khó khăn như vậy, người đáng tin càng hiếm hơn cả.”

Hàn Nguyệt khẽ thở dài. “Ừ. May là chúng ta gặp nhau sớm, chứ giờ mà mới quen… chắc chẳng ai dám bắt chuyện.”

Mấy người sống sót gặp gần đây đều cảnh giác rõ rệt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc