Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 40

Trước Sau

break

Tuy thời gian ngắn nhưng lại cứu được mạng vào lúc then chốt.

Chu Nhật cũng sắp đột phá lên cấp hai. Dị năng hệ lôi thuộc dạng chiến đấu, chỉ ngồi nhắm mắt luyện tinh thần lực thì cho dù cấp có tăng cũng chẳng giúp ích gì nhiều trong thực chiến. Cậu cần đánh thật, học cách điều khiển dị năng chính xác hơn.

Dị năng hệ thổ của Vũ Thừa là chậm tiến nhất.

Hệ thổ trầm ổn, phòng thủ cực tốt. Về sau có thể vừa công vừa thủ nên tu luyện cần tích lũy.

Vừa phải luyện tinh thần lực, vừa phải điều khiển dị năng thật thuần thục.

Mà còn gì tốt hơn việc ra ngoài thăm dò để rèn luyện? Huống chi hiện tại xác sống còn yếu, phần lớn đều là loại sơ cấp chưa tiến hóa ra tinh hạch. Trình Phong gọi loại có tinh hạch là xác sống cấp một.

Đã là sinh vật thì đều có thể tiến hóa, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện xác sống cấp cao.

Vì thế họ không thể dừng lại, càng không thể tự mãn.

Dị năng hệ không gian của Chu Thất cũng sẽ tăng theo cấp độ, hiện giờ đã đạt đỉnh cấp một, không gian lớn gấp đôi ban đầu. Vậy nên có tìm được bao nhiêu vật tư, cô cũng có thể nhét hết vào.

Trước khi ra ngoài, mọi người ăn một bữa thật no. Biết không gian của Chu Thất có thể bảo quản đồ ăn.

Khang Mỹ Toàn chuẩn bị sẵn khẩu phần cho mọi người trong ba ngày.

Bà Lý lấy ra mấy miếng da dày. Mỗi người một cái.

“Chống cắn của xác sống. Khi đánh nhau với xác sống, bộ phận gần nó nhất là cánh tay. Tôi tìm ít da dày, may lót thêm một lớp bông mỏng. Năm nay lạnh bất thường, buộc lên tay vừa ấm, vừa chống cắn phần nào.”

Bà Lý gọi thứ đó là "dải buộc tay".

Chỗ cổ tay còn may theo hình vòng cung, đủ để che phần lớn mu bàn tay.

Mà vẫn không ảnh hưởng đến chuyển động của ngón tay. Hàn Nguyệt đeo thử, tấm tắc khen tay nghề của bà Lý: “Cái này hay quá, vừa nhẹ vừa ấm. Mà đúng thật, tháng Ba rồi mà trời vẫn rét. May mà trong nhà mình củi chất đầy. Buộc cái này vào ấm hẳn. Mà dày thế này, xác sống có cắn cũng chưa chắc xuyên nổi...”

Được người lớn khen, bà Lý rất vui.

“Bà già rồi, mắt kém, đường kim hơi to. Mấy đứa dùng tạm, bà sẽ làm thêm mấy cái để thay...”

Bà Lý đặc biệt chăm sóc Chu Thất, đưa cho cô một cặp màu tím.

Bà giúp cô buộc chặt lại, miệng còn lải nhải dặn dò: “Con bé này thân thể yếu quá, ra ngoài phải chú ý giữ gìn. Đừng để nhiễm lạnh… Đồ có thể không lấy, mạng phải giữ cho chắc. Bà ở nhà đợi các cháu về. Nhớ phải về đủ đấy nhé, đứa nào cũng không thiếu đâu.”

Bà Lý hơi không nỡ để Cảnh Trường đi cùng.

Nhưng bà cũng hiểu, thằng bé cần phải ra ngoài rèn luyện.

Hai người đứng đó, mắt dõi theo đám trẻ lên chiếc Hummer đã được độ lại, Trình Phong đạp ga, xe lao vút đi...

Xe chạy hướng về khu trung tâm thành phố.

Dọc đường thỉnh thoảng thấy vài người sống sót. Ai nấy đều đầy cảnh giác, rồi nhanh chóng đánh giá sức chiến đấu không bằng, thế là lẩn mất dạng.

Đường vào trung tâm không mấy dễ dàng. Ra khỏi khu vực từng được lục soát, đường sá trở nên khó đi. Có lúc Trình Phong phải đích thân xuống xe, đẩy xe chắn đường.

Cách trung tâm thành phố khoảng bốn mươi cây số.

Ra ngoài một tiếng mà họ mới đi chưa được năm dặm.

Trình Phong lấy bản đồ, ngón tay chỉ một điểm. Cách đây khoảng hai mươi cây số, cũng là nửa đường từ biệt thự đến trung tâm. “Chiều nay mình sẽ đến đây, lục soát xung quanh, rồi nghỉ lại một đêm. Sáng mai tiếp tục đi.”

Chủ yếu là Hàn Nguyệt và Trình Phong bàn kế hoạch.

Những người còn lại đi theo là chính.

Về phần Chu Thất, cô là kiểu tùy duyên, đến đâu nghỉ đến đó.

Thật ra cũng chẳng nhất thiết phải vào tới trung tâm, mục đích ra ngoài lần này một là kiếm vật tư, hai là giết xác sống để lấy tinh hạch.

Trình Phong chỉ đơn giản chọn đại một mục tiêu.

Trong vài tiếng sau đó, Trình Phong và Hàn Nguyệt thay nhau lái xe. Dọc đường họ gặp vài tốp xác sống quy mô nhỏ. Nhờ vào chiếc Hummer dày dặn và lớp thép tăng cường, đầu tiên là đâm, sau đó là cán, cuối cùng hạ cửa sổ để mọi người tung dị năng hạ gọn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc