Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 39

Trước Sau

break

Trong đội, người có dị năng không gian luôn được bảo vệ tuyệt đối.

Họ có thể mang theo vật tư, có người có không gian thì chẳng khác nào có cả một nhà kho di động. Bất kể là di chuyển hay rút lui đều cực kỳ tiện lợi.

Về sau, đội ngũ nào có danh tiếng cũng phải có một người dị năng không gian.

Tất nhiên, nếu người đó chết, toàn bộ vật tư giấu trong người sẽ bị "bật ra".

Vì vậy, giết người có dị năng không gian được gọi đùa là "đánh rơi đồ".

Chu Thất nhớ có một đội chẳng mấy tiếng tăm, vô tình giết được một người dị năng không gian của một đội nằm trong top bảng xếp hạng, dựa vào vật tư rơi ra mà chiêu mộ nhân lực, một bước thành danh. Dĩ nhiên, hai bên từ đó đánh nhau sống chết, cuối cùng đều bị đội lớn hơn nuốt gọn.

Tận thế là vậy đấy.

Thực lực vật tư dị năng, thiếu một cũng không được.

Dạo này hầu như chẳng tìm được vật tư tốt nữa.

Ăn mặc không thiếu, giờ Trình Phong muốn tích thêm nhiên liệu.

Anh bắt đầu nghĩ đến chuyện vào trung tâm thành phố một quyết định có phần mạo hiểm, vì đội họ tuy có nhiều dị năng giả nhưng tuổi còn nhỏ.

Người có dị năng hệ thủy Cảnh Trường mới mười hai tuổi. Dị năng lôi hệ Chu Nhật mới bảy tuổi.

Vũ Thừa và Trình Tiểu Phong mười tám, cũng chỉ là hai thanh niên chưa trưởng thành.

Tạm coi là có sức chiến đấu.

Người thực sự đánh đấm giỏi, đi trong bầy xác sống như đi chợ, chỉ có Trình Phong. Hàn Nguyệt có thể miễn cưỡng theo được nhưng nếu bị vây, muốn thoát cũng rất khó.

Còn Chu Thất, chẳng ai tính cô là chiến lực. Cô chính là "chiến lực cấp năm", di động có ích mỗi việc trữ hàng.

Đến cả Cảnh Trường cũng biết, chị Tiểu Thất là một mỹ nhân bệnh tật, cần cả đội nâng như nâng trứng.

Chu Nhật dĩ nhiên biết cô có thủ đoạn giữ mạng nhưng trước khi thức tỉnh dị năng trị liệu, cô thật sự là người bệnh nặng, vì vậy nó bảo vệ cô kỹ khỏi cần bàn, sợ cô chỉ cần trầy xước một tí cũng không ổn.

Hai người phụ trách hậu cần không tham gia chiến đấu.

Chỉ đảm nhận cung cấp vật tưnên buổi họp trước trận lần này không gọi hai người.

Bảy người, trong đó Chu Thất là nhân vật phụ họa.

Trình Phong nói trước ý kiến của mình, Hàn Nguyệt gật đầu đồng tình.

Giàu sang phải đánh cược, càng chần chừ, trung tâm thành phố càng đông xác sống, vật tư lại càng khó tìm. Hơn nữa, nhiều thực phẩm đã bắt đầu hỏng. Giờ họ chỉ có thể gom mấy loại có bao bì, được niêm phong kỹ.

Để lâu hơn, đến cả mấy thứ đó cũng không còn nữa.

Còn xăng dầu thì khỏi bàn, đâu chỉ họ cần ai cũng cần. Muốn thì phải tự tranh.

"Được, vậy quyết định vậy đi. Ngày mai xuất phát, mục tiêu là trung tâm thành phố. Lần này ra ngoài, chắc phải mất ba ngày. Lát nữa anh chia việc… Tiểu Thất, cháu chỉ cần trông xe. Đợi bọn cậu xác định an toàn rồi cháu mới thu vật tư vào không gian." Trình Phong nghiêm túc dặn dò.

Chu Thất gật đầu.

Hiện giờ sức chiến đấu của cô không ổn, thể lực cũng không theo kịp.

Cô mà đi theo thăm dò thì chỉ tổ vướng víu. Lần này Trình Phong còn định đưa cả Cảnh Trường theo, không để dị năng giả nào ở nhà.

Mấy người sống sót quanh đây đều biết đội Phượng Hoàng của họ không dễ chọc.

Vừa đông dị năng giả, lại còn có hai người thân thủ cực tốt.

Giờ mới chỉ là đầu thời kỳ tận thế, vẫn chưa đến mức phải trở mặt. Dù sao chỉ cần gan đủ lớn, ra ngoài vẫn tìm được vật tư.

Chưa đến mức phải liều mạng cướp của đội Phượng Hoàng.

Vì thế, lần này Trình Phong không định để ai lại canh nhà. Cảnh Trường là dị năng giả hệ thủy, cấp dị năng đã đạt đỉnh cấp một. Mấy hôm trước, mọi người bắt đầu ăn tinh hạch rồi. Mức độ tăng cấp của dị năng rất rõ ràng.

Người tăng cấp nhanh nhất là Trình Phong.

Giờ anh đã là dị năng giả thể chất cấp hai.

Sức mạnh lớn hơn, thể trạng cũng cường tráng hơn.

Anh còn có thể kiểm soát, tăng cường sức mạnh cục bộ trong thời gian ngắn. Ví dụ khi xác sống sắp cắn trúng cánh tay, anh có thể gom “khí” trong cơ thể về cánh tay, tạo trạng thái “đao thương bất nhập” khoảng 5 giây.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc