Chu Nhật âm thầm gật đầu đáp lại.
Khi ánh mắt Trình Phong quét tới, khuôn mặt nhỏ lập tức nghiêm túc căng thẳng.
Chu Nhật tỏ ra vô cùng chân thành.
Nếu là Trình Tiểu Phong hay Vũ Thừa thì Trình Phong thật sự đã tin là viên ngọc bị tưởng nhầm thành kẹo.
Nhưng Chu Nhật là ai?
Thằng nhóc này ngày thường như ông cụ non, còn lo lắng cho Chu Thất hơn cả người làm cậu như anh.
Chu Thất mà ho một tiếng, nó cũng lo lắng cả nửa ngày. Ăn uống thì từ tốn chậm rãi, chưa bao giờ vội vàng. Nó mà tranh một viên kẹo? Trình Phong không khỏi quay sang nhìn Chu Thất. Cô thì đang cúi đầu ăn cơm, như thể chẳng hề để tâm chuyện Chu Nhật vừa làm.
Có những lúc Trình Phong thật sự muốn đập vỡ đầu cô ra xem thử.
Xem xem trong đầu cô đang nghĩ cái gì?
Nhìn thì có vẻ không nhanh nhạy, đôi khi còn ngốc nghếch, thế mà dường như chuyện gì cô cũng biết, cũng ghi nhớ trong lòng.
Cái dáng vẻ vừa thông minh vừa ngây ngô đó, sao mà chuyển đổi liền mạch đến thế?
"Không phải kẹo. Là moi từ đầu xác sống ra đấy." Trình Phong nói rất bình tĩnh nhưng cả phòng ăn lập tức im phăng phắc.
"Cái gì? Thứ trong đầu xác sống? Sao lại ăn được chứ? Chu Nhật, mau nhổ ra đi! Nhỡ đau bụng thì sao!" Bà Lý sốt ruột. Chu Nhật là đứa nhỏ nhất nhà, bà thương nó cứ như cháu ruột.
Chu Nhật chớp mắt.
Trước ánh mắt của mọi người, thằng bé khẽ nhíu mày một chút.
Rồi lắc đầu, ra hiệu mình không sao.
"Tan rồi, không nhổ ra được. Với lại… con cảm thấy trong người có luồng khí nóng, rất dễ chịu… Ông cậu ơi, thứ này ngon lắm, ăn vào còn khiến người ta thấy thoải mái. Con nghĩ đây là đồ tốt."
Chu Nhật dù sao cũng còn nhỏ, dù sống lại thì cũng chỉ như một đứa trẻ mười tuổi.
Hành động lần này quá gượng gạo, trong mắt Chu Thất chẳng khác nào đầy sơ hở.
Nhưng không sao, đạt được mục đích là được.
Quả nhiên, Trình Phong trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng kết luận: "Chu Nhật hơi liều nhưng coi như đã làm được chuyện tốt… Trong đầu xác sống có thứ gì đó, có lẽ là vì chúng cũng đang tiến hóa. Lúc đầu trong đầu bọn nó chẳng có gì cả. Mà thứ này dường như rất có lợi cho dị năng của chúng ta. Chu Nhật nói ăn vào thấy nóng người, lúc tôi tu luyện dị năng cũng là cảm giác này..."
Mọi người bắt đầu bàn tán, cuối cùng quyết định từ ngày mai trở đi, giết xác sống xong phải moi lấy "hạt châu".
Thật ra đó chính là tinh hạch của xác sống.
Chu Thất nhớ kiếp trước, mãi đến tháng Sáu, khi tuyết rơi giữa mùa hè, con người mới bắt đầu thử dùng tinh hạch để nâng cấp dị năng.
Hôm nay mới là ngày thứ mười của tận thế, họ đã đi trước người khác tới hai tháng trong việc sử dụng tinh hạch để tăng dị năng.
Kiếp này, họ phải trở thành kẻ mạnh, không để ai chà đạp thêm lần nào nữa.
Vật tư quanh đây đã cạn, giờ ra ngoài thường xuyên gặp phải người sống sót. Đa phần đều chỉ đứng nhìn từ xa, có tiếp cận thì cũng là để xin xỏ.
Lâu dần, Trình Phong dứt khoát tránh xa khu có người.
Dù sao cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, hơn nữa dị năng của Chu Thất là bí mật tuyệt đối, không thể để lộ.
Sáng nay họ gặp mấy người sống sót, nghe nói mấy hôm trước có một nhóm mười người đi về hướng trung tâm thành phố tìm vật tư, cuối cùng chỉ có hai người sống sót trở về.
Mang theo tin tức: xác sống nhan nhản trong thành phố.
Đặc biệt là khu trung tâm gần như không còn người sống.
Vật tư thì lại cực kỳ dồi dào. Nghĩ mà xem, người đều biến thành xác sống cả rồi, đương nhiên không cần đến vật tư nữa.
Hơn nữa, với từng ấy xác sống, dù may mắn thoát chết thì có mang được bao nhiêu thứ ra ngoài?
Nên bây giờ trung tâm thành phố chẳng khác nào một kho hàng khổng lồ bị xác sống bao vây.
Trình Phong không rõ nhưng Chu Thất thì biết rất rõ dị năng không gian cực kỳ hiếm.
Nếu không hiếm đến thế thì đời trước Chu Vũ Thần cũng chẳng sống sung sướng chỉ nhờ một chiếc ngọc bội không gian.