Thỉnh thoảng còn thấy tụi nhỏ tụm đầu thì thầm với Chu Nhật. Thằng bé này tính lạnh lùng là thế mà giờ cũng có bạn rồi. Chu Thất nhìn mà thấy ấm lòng.
Cô tính toán, thời gian trong không gian nhanh gấp đôi so với bên ngoài.
Rau trồng từ ươm mầm đến thu hoạch, bên ngoài mất một tháng, trong không gian chỉ cần nửa thời gian.
Thêm nữa, nhiệt độ trong không gian rất ổn định, Chu Thất dứt khoát trồng đủ loại rau: dưa chuột, cà chua, đậu cô-ve, cà tím… Mấy loại rau tưởng chừng quen thuộc này, sau tận thế lại trở thành thứ quý như vàng.
Đặc biệt khi nhiệt độ giảm mạnh, đất trồng gần như không còn khả năng sản xuất. Đến lúc thời tiết ấm lên, người ta lại phát hiện nguồn nước đã bị ô nhiễm hoàn toàn. Lúc đó, chỉ có trạm trồng trọt chuyên dụng mới trồng được rau mà còn phải kết hợp dị năng hệ thủy và hệ thực vật hỗ trợ.
Tóm lại, sau mạt thế, rau quý như vàng ròng.
Không gian này mà dùng cho khéo, đúng là có thể phát tài.
Không biết đời trước Chu Vũ Thần có phát hiện ra giá trị thật của không gian này không nhỉ? Chu Thất đoán chắc là không. Cô ta chỉ coi đây như cái kho chứa đồ.
Chu Thất nghĩ mà tức.
Bảo bối như thế mà không biết dùng? Đúng là uổng phí!
Những ngày này, ban ngày cô ra ngoài “làm nền”, tối về chui vào không gian cày ruộng. Đám lúa cô gieo cũng đã nảy mầm, mỗi ngày đều tưới nước, bón phân. Nước được bơm từ ao nhỏ bằng máy bơm mini, còn phân thì dùng phân chuồng, Chu Thất phải dồn tâm trí để điều khiển hệ thống dọn dẹp, rải phân.
Giống như lúc đưa vật tư vào không gian, cô cũng phải tiêu hao tinh thần để sắp xếp.
Lúc đầu dễ kiệt sức nhưng dần dần cô nhận ra mình ngày càng dẻo dai hơn.
Ban đầu, sắp xếp đồ trong không gian chỉ mười phút là mệt rã rời, buộc phải ra ngoài nghỉ.
Giờ thì cô có thể làm suốt một tiếng liền.
Mệt thì nghỉ tạm ven ruộng, ngồi một lúc rồi lại đứng dậy tiếp tục làm.
Chu Thất cảm thấy đây là cơ hội tốt để rèn luyện tinh thần lực.
Tinh thần lực là một khái niệm chưa rõ ràng nhưng về sau có người cho rằng nó có liên quan đến dị năng.
Tinh thần lực càng mạnh, điều khiển dị năng càng thuần thục.
Tuy chưa thể chứng minh nhưng giả thuyết đó dần dần cũng bị bỏ qua.
Chu Thất lại tin là có lý.
Cô chưa thức tỉnh dị năng nhưng nếu rèn luyện tinh thần từ sớm, lỡ sau này dị năng xuất hiện, biết đâu lại mạnh hơn người khác thì sao?
Cô quyết định dùng bản thân mình làm minh chứng cho giả thuyết này.
Đúng mười ngày sau tận thế, Trình Phong trong lúc giết xác sống lần đầu đào được một viên tinh hạch. Nhìn sơ thì giống viên bi pha lê trong suốt, nhìn kỹ lại thấy bên trong có làn sương mờ lơ lửng.
Đẹp đến ngỡ ngàng.
Lúc đầu Trình Phong không biết đó là gì, vô tình để lên bàn lúc ăn cơm. Không ngờ Chu Nhật tiện tay cầm lấy, rồi… ném luôn vào miệng, nhai như đang ăn đậu phộng, răng rắc răng rắc...
Trình Phong suýt té ghế.
Nhưng ngay sau đó, Chu Nhật lại liếm môi, hơi ngượng ngùng hỏi:
“Ngon như kẹo. Còn không ông cậu?”
Trình Phong: “…”
Anh còn chưa kịp nói đây là thứ moi ra từ não xác sống đấy. Dù đã rửa sạch nhưng… cậu ăn luôn thật à? Không sợ ngộ độc hả?
“Thằng ranh! Có thấy khó chịu gì không? Biết nó là cái gì không mà dám bỏ vào miệng hả?” Chu Nhật lắc đầu. “Cháu chỉ thấy thèm kẹo mà ông cậu để trên bàn, lại còn lăn tròn tròn, tưởng là kẹo. Không phải hả?”
“Chú Phong, con cũng muốn ăn kẹo.”
“Bố à, bố thiên vị rồi, có đồ ngon chỉ cho Chu Nhật, không cho con. Con mới là con ruột bố đấy!”
Vũ Thừa với Trình Tiểu Phong không chịu nổi, bắt đầu gào lên đòi công bằng.
Trình Phong đầu đau như búa bổ.
“Hai đứa nhãi con kia, im miệng cho chú! Đó mà là kẹo cái gì? Đó là… nói chung sau này mà không hỏi rõ, ai dám tùy tiện cho đồ vào miệng, chú xé miệng đấy!”
Hai đứa kia lập tức thu người lại như chim cút. Không quên liếc mắt với Chu Nhật, kiểu “anh em chỉ giúp được đến thế thôi…”