Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 36

Trước Sau

break

Mọi người ríu rít góp ý, bàn xem sửa xe sao cho phù hợp với cuộc sống tận thế nhất.

Chu Thất vừa mỉm cười nghe, thỉnh thoảng góp một câu. Không khí rộn ràng khiến cô bỗng thấy… tận thế hình như cũng không đến mức đáng sợ như trong ký ức.

Có thể ngoài kia vẫn nguy hiểm nhưng ít nhất trong sân nhỏ này, mọi người vẫn động viên nhau, và ai cũng nhìn thấy hy vọng.

Tối đó họ ăn lẩu.

Cả đám quây quần quanh nồi lẩu uyên ương. Chu Thất thèm nồi cay lắm, chỉ muốn gắp vài miếng nhưng bốn nhóc, tám con mắt nhìn cô chằm chằm.

Cô đành tiu nghỉu húp nước xương.

Thực ra tay nghề của Khang Mỹ Toàn cực ổn. Nước hầm xương ngọt và thơm, rau nhúng vào cũng ngon hết sảy.

Nhưng lạ thật, càng bị cấm ăn thì lại càng thèm.

Chu Nhật nhìn không nổi nữa, lén gắp miếng lòng cay trong bát mình, lặng lẽ thả vào bát của Chu Thất.

Mắt cô sáng rỡ, liếc Chu Nhật một cái.

Cô vội gắp ăn ngay.

Trời ơi… vừa cay vừa thơm vừa đã.

Thấy cô ăn ngon lành, Chu Nhật bắt đầu lén lút chuyển thêm đồ ăn trong bát mình sang cho cô. Nhóc con còn tưởng mình giấu kỹ lắm.

Nhưng thực ra…

Trình Phong suýt cười thành tiếng, Hàn Nguyệt bên cạnh cũng đang nhịn cười đến run người.

Hai người lớn tuổi liếc nhau cười khẽ, cảm thấy lúc này Chu Thất và Chu Nhật cứ như đổi vai, chẳng giống mẹ con gì cả. Người làm mẹ thì yếu đuối cần được chăm sóc, còn đứa con lại chững chạc như người lớn.

Trình Phong ngoài miệng thì nói không cho Chu Thất ăn đồ cay, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Nhưng giờ tận thế rồi, còn sống được ngày nào là vui ngày đó chứ.

Ăn cơm xong, mọi người tụ tập trong phòng khách bàn bạc kế hoạch sắp tới.

Trình Phong phụ trách tìm kiếm vật tư và cải tạo xe nhà. Hàn Nguyệt ngoài việc cùng ra ngoài tìm đồ, mỗi ngày còn dành chút thời gian dạy Vũ Thừa và Cảnh Trường đánh quyền. Trình Tiểu Phong đi theo Trình Phong học hỏi, thân thủ xem như tốt nhất trong đám trẻ. Thêm dị năng hệ tốc độ, xác sống gần như không đụng được vào cậu.

Vì thế, cậu đảm nhiệm nhiệm vụ trinh sát.

Thời điểm này, gần như nhà nào cũng đã cạn sạch lương thực.

Mọi người buộc phải mạo hiểm ra ngoài tìm đồ.

Biệt thự của họ tuy nằm khuất nhưng không phải tàng hình, sớm muộn cũng sẽ bị người ta để mắt đến.

Giờ họ không chỉ phải đề phòng xác sống mà còn phải đề phòng bị biến thành “miếng mồi ngon” trong mắt kẻ khác. Trình Tiểu Phong mỗi ngày đều dùng dị năng vòng quanh khu vực, canh chừng có ai rình mò hay không.

Khang Mĩ Toàn và bà Lý là “bộ trưởng hậu cần” của đội.

Nhà cửa được dọn dẹp ngăn nắp, mỗi ngày đều thay đổi món ăn, cố gắng đảm bảo thể lực cho mọi người. Bây giờ mà đổ bệnh thì đúng là thảm họa chồng chất.

Và thế là, Chu Thất lại bị cả nhóm “vô tình” cho ra rìa.

Ai bảo cô nhìn qua đã thấy yếu ớt bệnh tật, dáng vẻ mong manh kiểu đó. Nhưng Chu Thất cũng không rảnh rang gì, cứ rảnh là lại chui vào không gian làm việc.

Mẻ rau xanh đầu tiên đã thu hoạch được. Cô cho vào túi giữ tươi, xếp lên kệ như hàng trưng bày. Biết đâu sau này lại dùng mấy bó rau này đổi được một chiếc Rolls-Royce Phantom thì sao? Cô lấy ra một ít, nói với dì Toàn là tình cờ nhặt được khi đi tìm vật tư. Dì Toàn vui lắm, liền nổi hứng làm một bữa bánh chẻo cho cả nhà.

Bánh chẻo đầy đặn, vỏ mỏng nhân to, vừa cắn là nước thịt tràn ra, thơm đến mức chỉ muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Chu Thất ăn đến mỡ dính đầy miệng, sau đó còn nài nỉ dì Toàn gói thêm một mớ để cô cất vào không gian. Sau này ra ngoài chỉ cần nấu nước là có thể ăn, đúng chuẩn mỹ vị nhân gian.

Cảnh Trường ăn liền một lèo hai mươi cái, khiến bà Lý vui đến không ngậm được miệng: “Không ngờ lúc này rồi mà Tiểu Trường còn lên cân nữa…”

Tuy mới vài ngày nhưng Cảnh Trường đúng là béo lên thấy rõ, cũng không còn nhút nhát như lúc đầu nữa, chơi rất thân với Vũ Thừa và Trình Tiểu Phong.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc