Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 35

Trước Sau

break

Hàn Nguyệt gật đầu, cô ấy cũng ý thức được Chu Thất chính là “át chủ bài” của cả đội.

Bảo vệ được cô thì cả đội sẽ không lo chết đói.

Chỉ trong chốc lát, ánh mắt hai người nhìn Chu Thất đã thay đổi, như thể nhìn thấy bảo vật vô giá, kiểu mà chỉ muốn ôm về giấu thật kỹ trong két sắt ấy.

Chu Thất vẫn vào siêu thị lục lọi một vòng.

Dù hàng hóa bị lấy sạch nhưng mấy cái kệ vẫn còn tốt, cô không khách sáo, gom sạch vào không gian.

Vật tư ngày càng nhiều, tính cầu toàn của cô lại nổi lên phải bày lên giá cho ngay ngắn, tiện lấy dùng.

Trên đường đi đến cây xăng tiếp theo, họ ngang qua một showroom xe sang chuyên bán siêu xe và xe thương mại hạng sang. Loại mà xe rẻ nhất cũng phải bắt đầu từ bảy chữ số.

Chu Thất lập tức kêu dừng xe.

Cô nhìn qua lớp kính ngắm mấy con xe trong phòng trưng bày, nuốt nước miếng.

Muốn quá đi mất…

Động lòng không bằng hành động. Trình Phong đi đầu, Hàn Nguyệt theo sau, Chu Thất ở giữa hai người. Trình Phong đập vỡ kính, trước mắt là mấy chiếc siêu xe sang chảnh mà họ từng chỉ thấy qua quảng cáo.

Trình Phong huýt sáo một tiếng.

Không có người đàn ông nào không mê xe, và anh cũng không ngoại lệ.

“Kiểu dáng đẹp thật, như một mỹ nhân vậy.”

“Nước sơn bóng loáng, như một soái ca ấy.”

Chu Thất suýt bật cười. Xe thì chẳng phải mỹ nữ hay soái ca gì, nó là… tiền mặt biết đi ấy chứ!

Cô giơ tay, “thu” mỹ nhân vào không gian. Lại giơ tay nữa, soái ca cũng thành của cô.

Cả nhóm đi vòng ra sau showroom.

Rồi Chu Thất nhìn thấy một chiếc…

“Phiên bản mới ra năm nay, hình như cả thế giới chỉ có 100 chiếc… bản thường cũng phải sáu triệu… chiếc này là bản cao cấp nhất. Tiểu Thất, lấy nó đi.” Trình Phong chống nạnh, chỉ tay vào chiếc xe cao bằng hai tầng nhà mà nói như ra lệnh.

Một chiếc xe nhà di động gần chục triệu tệ.

Trước đây có nằm mơ cũng không dám mơ tới.

Giờ thì chỉ cần Chu Thất giơ tay là có ngay.

Cô vung tay, chiếc xe biến mất tại chỗ. Trình Phong không khỏi ghen tị với năng lực của cô cháu gái.

Muốn test xe luôn ghê…

Trình Phong kéo lại chút lý trí còn sót, gọi hai người kia rời đi còn phải ghé thêm cây xăng nữa.

Tối về, trông ba người tay không nhưng thực ra…

“Tiểu Phong, Tiểu Thừa, Tiểu Trường, Tiểu Nhật! Ra đây coi xe chục triệu nào!”

Chu Thất vừa dứt lời, cả đám nhỏ ùa ra như ong vỡ tổ.

Chu Nhật bình thường mặt lạnh như băng, cứ như ai nợ cậu ta cả đống tiền, giờ nhìn thấy chiếc xe nhà cao hơn cả tường rào cũng không giấu được sự phấn khích.

Cao ơi là cao, hoành tráng chưa từng thấy.

Huống chi là Vũ Thừa với Trình Tiểu Phong, hai người gần như vui phát điên. Bình thường còn giữ ý, giờ thì vứt luôn, vội vã trèo lên xe. Cảnh Trường bị Tiểu Phong kéo vèo vèo lên cùng.

Rồi cả nhóm đồng thanh ré lên:

“Woa! Bà ơi, có cả ghế sofa với giường này! Có cả bếp gas nữa, sau này bà với dì nấu ăn trên xe nha!”

Khang Mỹ Toàn đỡ tay bà Lý leo lên. Hai người sờ sờ ghế da xong, quay lại hỏi Chu Thất. Giọng bà Lý còn hơi run:

“Xe này… mười triệu thật hả con?”

Hàn Nguyệt cười nói:

“Mười triệu còn chưa chắc mua được đâu ạ. Xe giới hạn toàn cầu, bản này là cao cấp nhất. Có khi là của ông đại gia nào đó đặt trước tận thế, còn chưa kịp lái thì tận thế ập đến…"

"Và thế là rơi vào tay tụi mình.” Cô ấy cười tủm tỉm.

Trình Phong ngó quanh xe rồi bàn với Chu Thất:

“Phải gắn thêm thép. Rồi tôi sẽ làm thêm tầng giường nữa. Cô với Tiểu Hàn ngủ giường lớn, dì Toàn với bà Lý nằm sofa.

Bàn ăn hạ xuống là thêm được một cái giường.

Ba đứa nhỏ thì cho ngủ tầng hai.”

Anh dự định biến chiếc xe này thành xe sinh tồn đúng nghĩa.

Xung quanh hàn thép kiên cố, nóc xe có thể mở ra hoàn toàn vừa làm vọng đài, vừa làm chỗ ngắm bắn lý tưởng nếu gặp bầy xác sống.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc