Cảnh Trường mắt sáng rực, gật đầu thật mạnh.
“Con nhất định sẽ cố gắng, sau này không cho ai bắt nạt chị Tiểu Thất nữa!”
Hôm đó, trước khi cả nhóm xuất phát, tâm trạng ai cũng rất phấn chấn.
Chu Thất dùng tay đếm từng người, nói với Trình Phong về tổ đội Phượng Hoàng: “Chu Nhật là dị năng hệ Lôi, Tiểu Thừa là hệ Thổ, Tiểu Trường là hệ Thủy... Dị năng hệ nguyên tố, đội mình đã có ba người. Cậu với Tiểu Phong là dị năng cường hóa thể chất.
Dù không gọi gió hô mưa như hệ nguyên tố.
Nhưng đánh tay đôi với xác sống thì dị năng thể chất vẫn mạnh nhất. Còn cháu với chị Nguyệt... bọn cháu chỉ cần đứng một bên vẫy cờ cổ vũ là được rồi.”
Trình Phong nhìn Chu Thất từ trên xuống dưới bằng ánh mắt ghét bỏ.
“Muốn làm đội trưởng đội cổ vũ á? Hàn Nguyệt còn tạm được, còn cháu… ốm o như cái que, đứng đó vướng mắt.”
Thật ra Chu Thất không đến nỗi quá gầy, chỉ là do thể chất bẩm sinh yếu vì bệnh tim nên trông hơi nhợt nhạt.
Chỉ có Trình Phong là cứ miệng mồm độc địa.
Đàn ông khác gặp cô, ai chẳng gọi là “cô gái xinh đẹp”.
Chu Thất chẳng thèm chấp, kéo tay Hàn Nguyệt lên xe.
Hôm nay ra ngoài chỉ có Trình Phong, Hàn Nguyệt và Chu Thất.
Trình Phong thân thủ khỏi bàn, Hàn Nguyệt cũng biết đánh đấm. Còn Chu Thất... đơn thuần là một người mang “đạo cụ”.
Xe vừa ra khỏi khu dân cư, Trình Phong bắt đầu bàn với Hàn Nguyệt. Anh không phải người bản địa, chẳng rõ mấy chỗ quanh đây. Chu Thất thì là “bình thuốc di động”, hỏi cô bệnh viện nào tốt thì biết vanh vách nhưng hỏi chỗ thu gom vật tư thì như đàn gảy tai trâu.
“Hôm nay mục tiêu chính là tìm xăng. Sau này chắc chắn phải rời khỏi đây mà như thế thì cần lượng xăng lớn.” Trên đường gom góp thì khó khả thi, đến lúc đó, cây xăng cũng bị vét sạch rồi.
Điều Trình Phong lo nhất là xăng loại vật phẩm tiêu hao. Một khi bắt đầu hành trình chạy trốn, chỉ cần một sơ suất nhỏ là mất mạng. Phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ.
Hàn Nguyệt là người địa phương, lại có xe riêng nên vừa mở miệng đã liệt kê được vài trạm xăng quanh khu vực.
Trình Phong theo chỉ dẫn của cô, lái xe đến cây xăng gần nhất.
Dù không phải trung tâm thành phố nhưng cây xăng là mục tiêu dễ bị nhắm tới.
Cây xăng đầu tiên bọn họ đến đã bị cướp sạch. Bên trụ bơm có mấy xác sống nằm rạp, còn có hai thi thể người bị cắn xé chẳng còn nguyên vẹn. Cảnh tượng tanh máu đến mức khiến Trình Phong cũng phải quay mặt đi.
Anh dừng xe cách đó một đoạn, dặn Chu Thất không được xuống rồi cầm gậy bóng chày một mình đi kiểm tra.
Rất nhanh sau đó anh quay lại, lắc đầu với Chu Thất:
“Không còn giọt nào. Cả xe chở dầu cũng bị lái mất rồi. Có một cửa hàng tiện lợi, cũng bị lục tung lên rồi. Ta đi cây tiếp theo.”
Cây thứ hai khá hơn một chút.
Dù cũng bị tàn phá nhưng trong gara phía sau, họ tìm được một xe chở dầu, trong thùng còn hơn nửa bình xăng.
Chu Thất khẽ chạm tay vào thùng xe, ngay lập tức nó biến mất trước mặt ba người. Màn “ảo thuật” này khiến Hàn Nguyệt trợn tròn mắt. Lúc trước nhìn Chu Thất giấu hộp sữa thì còn có thể coi là trò vui nhưng bây giờ… một cái phẩy tay đã “nuốt” cả cái xe chở dầu?
“Thật không thể tin nổi.”
“Tiểu Thất, lợi hại thật đấy. Kể từ hôm nay, Chu Thất chính là đối tượng cần được ưu tiên bảo vệ trong đội. Và năng lực không gian của cô ấy, ngoài người trong đội ra, tuyệt đối không được để lộ với ai!” Trình Phong ngay lập tức nhận ra tầm quan trọng của cô.
Thử nghĩ mà xem, nếu một đội có người sở hữu năng lực không gian…
Vậy thì không cần ai phải cõng vật tư, có thể nhẹ nhàng chiến đấu. Đây chẳng khác gì có một cái kho di động bên người.
Năng lực này đúng là nghịch thiên. Trình Phong đoán người sở hữu dị năng không gian chắc chắn cực kỳ hiếm. Nếu để lộ ra, Chu Thất sẽ rơi vào nguy hiểm.