Hơn nữa, em nên hỏi ý Tiểu Thất. Ý của con bé mới là điều quan trọng nhất.”
Trình Phong bị ép cứng họng. Lúc mới gặp, anh cứ tưởng cô ấy là kiểu chị gái dịu dàng tâm lý. Ai dè sau khi tiếp xúc mới biết, chuẩn một nữ tổng tài bá đạo.
Chu Thất tất nhiên phải đi cùng.
Đó cũng là mục đích khi cô “thức tỉnh” dị năng không gian. Cô đập tay với Hàn Nguyệt, hai người nhìn nhau cười, khoác tay nhau lên lầu chuẩn bị đồ ra ngoài.
Trình Phong ngồi trong phòng khách hậm hực.
Lý Mỹ Quyên thì giọng nhỏ nhẹ khuyên: “Bà thấy Tiểu Hàn nói đúng đấy. Giờ là lúc nào rồi... So với lũ xác sống ngoài kia, bệnh của Tiểu Thất chẳng còn là chuyện gì to tát nữa.
Vả lại, con bé cũng phải tự cố gắng trưởng thành chứ.
Bà mà trẻ hơn vài tuổi, cũng muốn đi cùng mọi người ra ngoài thu thập vật tư.”
“Bà Lý, bà chăm sóc cả đám chúng cháu thế này đã là công rất lớn rồi.” Trình Phong cũng không thật sự tức giận, chỉ là thương cho Chu Thất.
Mới mười tám, vẫn còn là một đứa trẻ.
Mà đã phải gánh quá nhiều trách nhiệm trên vai!
“Anh biết mình không thể mãi che chở cho con bé. Nhưng anh là người lớn, vẫn hy vọng có thể bảo vệ thêm chút nào hay chút ấy.”
“Bà cũng mong Tiểu Trường khỏe mạnh không bệnh tật nhưng thời buổi này... sống được là tốt rồi, sống khổ một chút có là gì.” Lý Mỹ Quyên cảm thán.
Trước tận thế, cuộc sống của bà vốn đã chẳng dễ dàng gì. Tưởng rằng tận thế là đường cùng, ai ngờ lại gặp được nhóm người tốt như Chu Thất.
Biết đâu khủng hoảng lại là một kiểu cơ hội?
Nhắc đến cháu trai Tiểu Trường, bà hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn quyết định nói với Trình Phong. “Tiểu Trình, bà có chuyện này muốn nói với cháu... hình như Tiểu Trường nhà bà cũng thức tỉnh dị năng rồi.”
Trình Phong ngạc nhiên.
“Chỉ là… xem ra dị năng của nó chẳng có tác dụng gì.
Sáng nào chăn cũng ướt sũng, hỏi nó thì nó cũng chẳng biết vì sao.”
Trong đầu Trình Phong lập tức hiện lên ba chữ: dị năng hệ Thủy. Nếu thật sự là hệ Thủy, Chu Thất khỏi phải lo chuyện khan hiếm nước trong tương lai nữa. Nếu Cảnh Trường thức tỉnh được hệ Thủy…
“Tiểu Thất, xuống đây, có tin vui này!”
Chu Thất gọi Cảnh Trường đến trước mặt. Thằng bé mười hai tuổi nhưng chỉ cao hơn Chu Nhật nửa cái đầu.
Gầy gò yếu ớt, nhìn như có dấu hiệu thiếu dinh dưỡng.
“Tiểu Trường, nghe lời chị... đừng nghĩ gì cả, chỉ nghe lời chị thôi. Chị khát lắm, rất muốn uống nước, em có thể giúp chị lấy một ít được không?” Cảnh Trường gật đầu, nhíu mày, vẻ mặt hơi nhăn nhó.
“Không cần vội, chị vẫn chịu được.”
Lúc này, lòng bàn tay Cảnh Trường bắt đầu xuất hiện một làn hơi nước mờ mờ, sau đó dần tụ lại thành từng giọt nhỏ.
Vài phút sau, hai bàn tay bé nhỏ chụm lại, tạo thành một vũng nước nhỏ lăn tăn, Cảnh Trường đưa lên cho Chu Thất.
Chu Thất cúi đầu, mỉm cười nhấp môi.
Ngọt lịm.
“Ngon lắm. Tiểu Trường giỏi lắm.” Rồi cô quay sang tuyên bố với mọi người. “Dị năng hệ Thủy.”
Mọi người đều trầm trồ kinh ngạc, nhất là Lý Mỹ Quyên, mấy nếp nhăn trên trán cũng như giãn ra.
Bà luôn thấy áy náy vì hai bà cháu chỉ biết ăn bám, chẳng giúp được gì cho nhóm.
Giờ thằng bé nhà mình lại thức tỉnh dị năng hệ Thủy.
Tuy còn nhỏ không thể ra ngoài chiến đấu nhưng ít nhất cũng không phải vô dụng nữa.
“Có Tiểu Trường, dù sau này nguồn nước ngoài bị ô nhiễm, cũng không sợ chết khát. Bà nội Lý, Tiểu Trường rất giỏi, cố gắng rèn luyện dị năng, sau này có thể tạo ra nguồn nước dồi dào cho cả nhóm.”
“Tốt quá, quá tốt rồi. Tiểu Trường, con nghe chị Tiểu Thất nói chưa?
Phải cố gắng lên nhé.
Sau này còn giúp chị Tiểu Thất. Có kẻ xấu đến thì gọi... gọi ra một con rồng nước thật to, giống như trong phim ấy, giúp chị đánh đám xấu!”
Trí tưởng tượng của người già có hạn, mấy chuyện về tận thế cũng chỉ là những gì bà xem qua vài bộ phim viễn tưởng cùng cháu.