Chu Thất nhìn qua thì có vẻ hiền lành, chuyện gì cũng dễ thương lượng.
Nhưng một khi bướng lên, Trình Phong thật sự chẳng cản nổi cô.
“Cẩn thận.” Cuối cùng, Trình Phong chỉ có thể nghiêm giọng căn dặn.
Chiếc xe lao nhanh trong màn đêm, không bao lâu sau, ánh đèn xe từ phía sau bắt đầu rực sáng.
Trình Tiểu Phong có chút lo lắng nói: “Có nhiều xe đang đuổi theo chúng ta.”
Đúng như Trình Phong dự đoán, đối phương vốn đã có chuẩn bị. Nếu tổ trinh sát năm người kia đánh úp thành công thì đội hình lớn đã không cần xuất hiện.
Nhưng bọn họ làm hỏng chuyện.
Thế nên đối phương cũng không giấu nữa, dứt khoát dùng chiến thuật biển người để buộc bọn họ phải khuất phục.
“Chúng quen đường hơn mình, không cắt đuôi được. Tiểu Thất, cậu nhất định sẽ đến cứu cháu.”
Trên xe còn có mấy đứa trẻ, Trình Phong không dám chắc có thể đưa tất cả rút lui an toàn. Trong lòng anh dần dần trào lên sự hận hận cái thế giới chết tiệt này, cũng hận chính mình. Mình quá nghĩa khí, lại không ngờ lòng người hiểm độc đến vậy.
“Chị Thất.” “Thất Thất.” “Mẹ.”
Mấy tiếng gọi vang lên cùng lúc.
Chu Thất mỉm cười ra hiệu cho mọi người yên tâm.
Đối phương đã nghi ngờ trong đội họ có người mang dị năng hệ không gian nên sẽ không xuống tay giết người.
Hơn nữa tổ trinh sát của bọn họ đã bị tiêu diệt, đối phương chắc chắn cũng có dè chừng. Nhưng dị năng hệ không gian quá hiếm, nhất là trong giai đoạn đầu mạt thế, bây giờ đang là thời điểm vàng để thu gom vật tư. Có được một người hệ không gian, hiệu quả tìm kiếm vật tư sẽ gấp đôi.
Chu Thất thật sự có cách bảo toàn mạng sống.
Đến nước đó, cô sẽ chui vào không gian của mình, trồng rau nhổ cỏ dưỡng sinh cũng được.
Đảm bảo đối phương không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có khi còn tưởng cô được dị năng giả ẩn thân nào đó cứu đi.
“Bọn họ định ép mình dừng xe. Cậu, đừng đối đầu trực tiếp. Cứ lo ổn định mọi người trước, rồi tính tiếp.”
Trình Phong gật đầu.
Quả nhiên, đối phương nhanh chóng áp sát.
Lợi dụng việc thông thuộc địa hình, cuối cùng họ đã dồn chiếc Hummer vào một con đường cụt.
Đối phương vây kín xe.
Cửa xe mở ra, mỗi chiếc đều có người bước xuống, tay cầm gậy hoặc dao.
Một người đàn ông trạc ba mươi tuổi chậm rãi tiến lại gần.
“Các người định làm gì?” Trình Phong hạ kính xe, lạnh giọng hỏi.
Đối phương chẳng chút e dè, liếc vào xe quan sát.
“Dị năng nhìn xa.” Chu Thất thì thầm nhắc.
Chốc lát sau, hắn cười nói: “Làm quen chút…”
“Cử người đánh úp chúng tôi, đó là cách các người làm quen à?”
“Phải thử xem thực lực, mới biết các vị có đủ tư cách kết bạn với chúng tôi không chứ. Giờ thì rõ rồi, các vị rất có tư cách…”
Trong xe, ai nấy đều lạnh mặt.
Người đàn ông vẫn cười: “Bảy người. Cậu là dị năng cường hóa sức mạnh, cậu út kia là dị năng tốc độ. Mấy người còn lại… tại hạ mắt kém, nhìn không ra. Nhưng tôi biết trong nhóm các vị có người mang dị năng hệ không gian.
Căn cứ bọn tôi mới thành lập nhưng cũng khá quy mô.
Chắc các vị từng nghe qua Tạ lão đại.
Anh Tạ đang chiêu mộ nhân tài. Nhìn thân thủ các vị không tồi, tôi có thể tiến cử các vị với anh Tạ… đảm bảo ăn no mặc ấm trong căn cứ.”
Trình Phong cười khẩy: “Chúng tôi tự lo được chuyện đó, không cần phải làm đàn em của ai. Tránh ra, chúng tôi không hứng thú gặp anh Tạ gì đó.”
“Đừng vội mà. Mấy người làm bị thương anh em tôi, muốn rời đi, cũng phải trả chút lệ phí. Tôi chỉ muốn người mang dị năng hệ không gian trong nhóm các vị ở lại. Tôi đảm bảo những người còn lại an toàn rời đi.”
“Đừng ép người quá đáng!”
“Ép? Tôi gọi là công bằng. Các người làm bị thương anh em tôi, tôi phải thay họ đòi lại công bằng chứ. Tôi là người văn minh, có thể nói thì không muốn ra tay. Dù anh có lợi hại, ở đây tôi có hàng chục anh em… e là có mọc cánh cũng không thoát nổi.”
Hắn rất đắc ý.
Trình Phong trông có vẻ lợi hại, nếu có thể lôi kéo về căn cứ là tốt nhất.
Nhưng rõ ràng tên này không chịu theo.
Người khác mạnh, lại dễ làm lu mờ bản thân hắn. Nếu bị trọng dụng, còn ai coi trọng hắn nữa?
Tốt nhất là lôi được dị năng giả hệ không gian về. Còn nhóm người này… nhìn hướng đi có vẻ định vào trung tâm thành phố, khỏi cần hắn ra tay, xác sống cũng xé xác được rồi.
Trình Phong vẫn chưa hành động.
Tên đàn ông cuối cùng để lộ vẻ lạnh lùng, từ từ giơ tay lên. Cùng lúc, đám người xung quanh lập tức chuẩn bị động thủ…
“Đừng làm hại ai hết, tôi là người có dị năng không gian.” Giữa bầu không khí căng như dây đàn, Chu Thất mở cửa xe, một mình bước xuống.
Trình Phong quát khẽ: “Tiểu Thất!”
“Cháu không sao, cháu sẽ đi với họ. Mọi người… bảo trọng.” Chu Thất khoanh tay, trông vừa đáng thương vừa yếu đuối. Cô quay sang nhìn gã đàn ông ra lệnh.
“Anh thả họ đi, tôi ở lại.”
Hắn liếc nhìn Chu Thất.
Vừa nghi ngờ vừa tỏ vẻ chán nản: “Nói suông ai mà tin. Cô phải chứng minh mình là dị năng giả hệ không gian.”
Lúc đầu hắn còn tưởng cô gái ngồi ghế phụ mới là dị năng giả kia.
Không ngờ lại là cô gái nhỏ này đứng ra nhận. Chu Thất giơ tay ra, giây sau, một chai nước xuất hiện giữa lòng bàn tay.
Không chỉ tên đó mà cả đám người đều sáng bừng ánh mắt.
Thật sự là hệ không gian! Anh Tạ chỉ đoán có người thức tỉnh dị năng kiểu này. Dù gì ngay cả dị năng hệ ngũ hành bá đạo còn có người thức tỉnh.
Vậy thì dị năng không gian cũng không có gì lạ.
“Thả người.” Hắn xác nhận Chu Thất đúng là dị năng giả hệ không gian, lập tức không còn hứng thú với những người còn lại. Dù sao cũng chỉ là vài kẻ cường hóa cơ thể, chẳng đáng ngại.
“Đi mau.” Chu Thất nói khẽ.
“Bảo trọng. Cậu sẽ đến cứu cháu.” Trình Phong đáp khẽ.
Chu Thất gật đầu, Trình Phong đạp ga, chiếc xe rời đi, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
“Em gái nhỏ, cứ yên tâm. Anh nói không động đến bạn em thì tuyệt đối sẽ giữ lời.” Gã kia nở nụ cười lấy lòng an ủi.
Chu Thất trông quá mức vô hại.
Khiến người ta chẳng thể cảnh giác nổi.
Hơn nữa, dị năng không gian chắc cũng chỉ là loại mang theo không gian nhỏ để tích trữ đồ mà thôi. Về chiến đấu, vẫn là hệ ngũ hành chiếm thượng phong.
Gã đàn ông họ Lý, mọi người gọi là anh Lý. Chu Thất đi cùng xe với gã, dọc đường, hắn thẩm vấn về dị năng của cô.
Nghe Chu Thất nói không gian nhỏ, chỉ khoảng mười mét vuông.
Anh Lý lộ vẻ thất vọng.
Nhưng có còn hơn không. Mười mét cũng tích được khối đồ đấy chứ.