Nên cậu phải mạnh lên, mạnh đến mức có thể bảo vệ được Chu Thất.
Nhưng lại có người mạnh hơn cậu. Cũng là hệ ngũ hành, dị năng hệ lôi của cậu chỉ đủ giết một con xác sống, còn người kia lại có thể thiêu rụi nhiều con cùng lúc.
“Mẹ ơi, con sẽ mạnh hơn cả anh ta.” Chu Nhật thề.
Chu Thất mỉm cười gật đầu. “Tất nhiên rồi, con trai mẹ là giỏi nhất.”
Cô và Chu Nhật vừa thì thầm trò chuyện, tay thì vẫn không ngừng làm việc.
Khăn mặt, dép đi trong nhà, giẻ lau… cây hút bồn cầu? Cái này… cất luôn đi. Gặp lúc chạy trốn có thể dùng làm ám khí ném vào xác sống cũng không tệ.
Chăn bông, ga giường, túi ngủ, lều trại…
Băng vệ sinh. Thứ này đúng là báu vật, quét sạch!
Chu Thất đi đến đâu, sạch đến đấy.
Trong cùng là khu ngũ cốc. Các loại gia vị, gạo, bột, dầu ăn… Cô không ngờ một siêu thị quy mô bình thường lại có kho hàng chứa nhiều thứ tốt đến thế.
Nhiều đến mức Chu Thất thu mỏi cả tay.
Cô tốn khoảng nửa tiếng đồng hồ để càn quét sạch trơn kho hàng. Lấy danh nghĩa không để lãng phí, đến cả giá kệ trưng bày hàng cô cũng thu luôn vào không gian.
Vậy nên giờ trong không gian là một loạt kệ hàng, trên kệ chất đầy vật tư đủ loại.
Cứ như thể cô đã "nuốt" trọn cả cái kho vào trong vậy. May mà tính năng bảo quản trong không gian rất mạnh, mấy tủ đông đựng hàng đông lạnh kia dù không có điện cũng không sao cả…
“Đi cướp mà không tốn tiền đúng là khiến người ta thỏa mãn ghê. Mình cảm thấy tim cũng bớt loạn nhịp rồi…”
Mua sắm đúng là liều thuốc tinh thần mà mua sắm không mất tiền thì lại càng nâng mood lên gấp bội.
Nói chuyện ham của mà nghe đường hoàng như vậy, thỉnh thoảng Chu Nhật cũng phải khâm phục bà mẹ “hời” của mình thật.
“Chúng ta mau về thôi, nhỡ bị cậu út phát hiện thì khó giải thích lắm.” Chu Thất dắt Chu Nhật đi về, không quên khóa cửa, trả lại chìa khóa vào phòng bảo vệ lấy ở đâu trả về đó, gọi là "trộm có đạo đức".
Nhưng cô biết, cứ thế này thì không ổn.
Nếu mọi chuyện đi đúng theo quỹ đạo kiếp trước…
Dị năng của cô phải đợi đến đợt lây nhiễm thứ hai, trước khi đợt rét đậm tràn về mới thức tỉnh.
Chưa có dị năng, cậu út nhất định sẽ không cho cô ra ngoài thu thập vật tư. Mà cô lại không muốn để bí mật không gian bị ai phát hiệnnên…
“Có lẽ tối nay mình sẽ cảm thấy không khỏe, rồi sáng mai… dị năng không gian sẽ thức tỉnh.”
Sau một hồi suy tính, Chu Thất quyết định kiếp này sẽ công khai khả năng không gian.
Sau này khi trong không gian mọc ra rau quả, cô còn có thể đường hoàng lấy ra đổi tinh hạch.
Còn dị năng hệ thực vật thì cứ giấu đi, làm nông dân âm thầm phát tài là được. Của cải không lộ mới có thể sống yên ổn trong tận thế.
Chu Nhật gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Đúng là cần một cái cớ để ra ngoài cùng mọi người, nếu không thì làm sao gom đủ vật tư?
Chỉ có điều, cậu nhóc hơi lo. Có lẽ nhíu mày quá rõ nên Chu Thất xoa đầu nó: “Còn nhỏ mà đã cau có cả ngày, biết là con lo cho mẹ… Kiếp trước khó khăn thế mẹ còn sống sót được. Bây giờ có ăn có uống, lại có cả cậu út và mọi người, mẹ không sao đâu.”
Chu Nhật gật đầu nhưng trông vẫn không vui lắm.
Trong lòng lặng lẽ thề: nhất định phải nhanh chóng nâng cấp dị năng.
Nhất định phải mạnh như dị năng giả hệ hỏa kia.
Phải đủ mạnh để bảo vệ Chu Thất.
Về đến tiệm thuốc, quả nhiên Trình Phong và mọi người vẫn chưa quay lại. Chu Thất lúc này mới ung dung chọn vài hộp thuốc nhét vào balo.
Chờ thêm khoảng một tiếng, Trình Phong và mấy người chui qua cửa cuốn quay về.
Ai nấy mặt mũi bụi bặm, nhất là Trình Phong, sắc mặt không mấy vui vẻ. “Có chuyện gì vậy? Có người tranh vật tư với mọi người à?”
Hàn Nguyệt thở dài.
“Nếu có người tranh còn đỡ, ít ra còn là cạnh tranh công bằng… Bọn em đến siêu thị đã thấy có người thu gom vật tư trước rồi, đồ ăn còn sót lại không nhiều. Tụi em chỉ tìm được ít bánh mì, mì gói. Anh Phong dẫn bọn em đến kho hàng, mở ra thì bên trong trống rỗng.”