Nhưng người đàn ông này thì khác. Anh ta cười cười, tự nhiên nhận lấy, dáng vẻ như việc lục túi người khác là chuyện đương nhiên, cúi đầu liếc vào trong.
Toàn là thuốc tiêu thực.
Ngoài một chai nước, trong túi chỉ có mấy hộp thuốc ấy.
Anh ta trả lại ba lô, lần này có vẻ thực sự định rời đi. Trước khi đi còn tốt bụng nhắc nhở: “Thứ này ăn ít thôi.” “Tôi chỉ là… không nhìn kỹ.” Như thể lúc hoảng loạn nên cầm nhầm vậy.
Phản ứng cũng hợp lý.
Nhưng người đàn ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
Lúc nãy nhận ba lô, anh ta cố ý chạm vào cổ tay cô.
Dù là người chuyên dùng võ lực nhưng xuất thân từ gia tộc Đông y, mạch tượng của cô gái này…
Dầu cạn đèn tắt. Đừng nói thời mạt thế, kể cả không có tận thế, e là cô cũng chẳng sống nổi bao lâu.
Đáng tiếc, cô gái này trông thật khiến người ta thương xót, rất cuốn hút.
Xác sống hoành hành, đừng nói người bệnh nặng, ngay cả người khỏe mạnh cũng chưa chắc sống sót được bao lâu. Sự thương cảm này đến có phần kỳ lạ.
Lần này anh ta thật sự đi rồi. Chu Thất lại ngồi thêm một lúc, mới chậm rãi đứng dậy. Tim đập quá nhanh, nhanh đến mức cô chịu không nổi nữa.
Người đàn ông kia, rất nguy hiểm.
Nhưng cũng không hẳn là người xấu. Có chút mâu thuẫn.
Dù sao thì cũng là kẻ qua đường, còn cứu cô một mạng. Tạm xếp vào hàng người tốt đi.
Hy vọng sau này không gặp lại nữa.
Chu Thất vẫn thích đối phó với người đơn giản một chút, như vậy sẽ khiến cô thông minh hơn. Còn những người tinh ranh như ma, cô luôn tránh càng xa càng tốt.
Đừng tưởng cô không biết anh ta đã bắt mạch. Mạch tượng của cô, mười người sờ thì chín người bảo sống không lâu. Nên vừa rồi cô mới cố tình để lộ cổ tay, để anh ta tự kết luận.
Người kia dù có khôn ngoan, cũng bị thân thể hấp hối của cô đánh lừa.
Nhưng cô cũng không dễ chịu gì.
Thật sự quá căng thẳng, tim gần như chịu không nổi. Cô ngồi thở thật lâu mới gượng dậy nổi.
Mấy đống xác sống bị cháy đen nằm rải rác xung quanh, nhắc cô rằng chuyện vừa rồi không phải ảo giác. Thật sự có người từ trên trời giáng xuống, dùng dị năng thiêu cháy xác sống, cứu cô một mạng. Hơn nữa, dị năng người đó dùng rất điêu luyện. Chu Thất không đoán được cấp bậc nhưng linh cảm nói với cô, tuyệt đối không phải cấp thấp.
Ngoại hình cũng khá đẹp, cao ráo, eo thon chân dài, đúng kiểu hình tượng khiến hàng loạt phụ nữ phải đổ gục.
Anh ta là ai?
Mới đầu mạt thế đã mạnh thế này, sau này chỉ càng mạnh hơn.
Nhưng trong bảng xếp hạng cường giả tương lai của mạt thế, không có người này.
Trong số các dị năng giả hệ hỏa, chỉ có một mà lại là nữ.
Tạm thời không ảnh hưởng gì, Chu Thất thu lại suy nghĩ, quay lại tìm Chu Nhật.
Chu Nhật đã mở cửa kho hàng, người nhỏ co rút trong góc, thỉnh thoảng thò đầu ra nhìn. Gương mặt lộ rõ vẻ sốt ruột, dù biết Chu Thất có cách bảo vệ mình nhưng một mình đối mặt với đám xác sống…
Chu Nhật thấp thỏm không yên, cho đến khi thấy bóng Chu Thất xuất hiện nơi khúc rẽ.
Lúc đó, cậu mới thở phào một hơi.
Và ngay lập tức xị mặt.
“Sao mẹ lâu vậy?”
“Gặp chút rắc rối.” “Xác sống đâu? Thoát được rồi à?” Chu Thất lắc đầu, nhanh chóng thu dọn vật tư.
Phía ngoài là hàng tạp hóa.
Giấy vệ sinh, dầu gội, sữa tắm...
“Bị giết hết rồi. Nhưng không phải mẹ ra tay. Có một người… rất lợi hại, ra tay cứu giúp.” Chu Thất giải thích sơ qua, Chu Nhật im lặng. Dù tuổi còn nhỏ nhưng đã từng sống qua mạt thế, cậu chẳng còn chút ngây thơ nào của trẻ con. Nếu kiếp trước không gặp Chu Thất, Chu Nhật tin mình sẽ chết rất thảm.
Môi trường sống quá tàn khốc.
Người giết người, xác sống giết người, người giết xác sống. Vì muốn sống, Chu Nhật không biết liệu mình có đánh mất lương tâm, trở thành kẻ tàn nhẫn vô tình hay không.
Cậu rất biết ơn vì có Chu Thất.
Cô như một sợi dây, buộc chặt lấy cậu. Dù rơi vào bóng tối, cũng không để cậu trượt xuống vực sâu.