Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 27

Trước Sau

break

Tận thế mới bắt đầu chưa bao lâu, cô cứ tưởng đội Phượng Hoàng đã đi đầu về năng lực điều khiển dị năng.

Cô biết cách phân loại dị năng, biết cách nâng cấp dị năng. Có thể nói, cô và đội của mình từng dẫn đầu cả một giai đoạn.

Vậy mà… Chu Thất chậm rãi ngẩng đầu, nhìn ân nhân cứu mạng của mình.

Cảm giác đầu tiên người này rất cao.

Cảm giác thứ hai hình như đang cười... mà nụ cười không có ý tốt cho lắm.

Người đó sải bước dài tiến tới, cách Chu Thất khoảng một mét thì dừng lại, khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống cô.

Anh đứng, cô ngồi.

Anh khoanh tay, cô co chân.

Tư thế yếu thế rõ rành rành khiến Chu Thất tự nhiên thấy... nghi ngờ cuộc đời.

Cô cứ tưởng mình đã dẫn đầu mọi người bước đi trên con đường đầy gai của tận thế.

Bây giờ mới phát hiện, bản thân yếu đuối, đáng thương, bất lực đến thế nào. Thật sự có chút mất mặt với cái danh “trọng sinh”.

“Cô là ai?” Người đàn ông lên tiếng.

“Tôi… tôi tên Chu Thất. Tới hiệu thuốc này tìm thuốc.” Câu này nghe chẳng có gì giả, người đàn ông nhìn cô chằm chằm.

Khuôn mặt trắng bệch, môi hơi xanh tím không gì không chứng tỏ rằng người trước mặt anh quả thật mắc bệnh nặng.

“Hiệu thuốc ở tầng trên, sao cô lại xuống đây?”

Người đàn ông hỏi, thấy Chu Thất rõ ràng đang mang bệnh, gương mặt cũng thu lại nụ cười bất lương, lúc này nói chuyện với cô có phần lười nhác nhưng vẫn phải hỏi cho rõ.

Câu này thì Chu Thất dễ trả lời.

“Bị xác sống đuổi theo, chạy mãi xuống đây.”

Người đàn ông không tỏ rõ thái độ, lại liếc cô từ trên xuống dưới một lượt. “Cô đi một mình? Vào tòa nhà kiểu gì?”

“Không phải một mình, tôi đi với cậu và hai em họ... Họ lên siêu thị tìm vật tư rồi. Ban đầu là dọn sạch hiệu thuốc, để tôi tự vào chọn thuốc mình cần. Ai ngờ mấy con xác sống bất ngờ xuất hiện, tôi hoảng quá chạy đại… rồi chạy nhầm đến đây. Là anh cứu tôi đúng không? Cảm ơn.”

Chu Thất là người biết lễ độ.

Dù người này là ai, đã ra tay cứu cô thì chắc sẽ không làm hại cô nữa.

Tuy nhiên, từ người đàn ông này, Chu Thất vẫn cảm nhận được mùi nguy hiểm.

Dù anh ta luôn cười, thái độ có vẻ rất ôn hòa.

Nhưng tuyệt đối không dịu dàng như vẻ bề ngoài. Trực giác mách bảo Chu Thất nên rút nhanh khỏi nơi này.

“Tầng này tôi dọn sạch xác sống rồi, cô nhanh đi tìm thuốc đi. Giữ mạng quan trọng hơn...” Nói xong, người đàn ông quay lưng đi không chút do dự.

Chu Thất thở phào.

Bỗng nhiên, người đàn ông quay đầu lại. Chu Thất còn chưa kịp thở xong đã căng người lần nữa.

“Tôi không phải loại người thích làm việc tốt. Đã cứu cô một mạng, cô định báo đáp thế nào?”

Chu Thất hơi sững lại, rồi theo mạch câu hỏi mà đáp.

“Anh muốn gì?”

“Cô có gì?”

Chu Thất cố ý mang theo một cái ba lô để đánh lạc hướng. Cô thò tay vào, giả vờ lục lọi một lúc, sau đó rút ra mấy hộp thuốc… Trên vỏ in rõ mấy chữ to thuốc tiêu thực.

“Tôi chỉ có cái này, mấy loại thuốc khác… chưa kịp lấy.”

Cô cố ý làm vậy.

Không phải chiêu trò gì cao siêu, chỉ vì cảm thấy người này không đi theo lối mòn. Cô hoàn toàn có thể đưa thuốc trị tim ra.

Nhưng nếu cô đã tìm được thuốc rồi thì khi bị xác sống đuổi, lẽ ra nên chạy lên tầng nơi có người thân cô thì tỉ lệ được cứu sẽ cao hơn. Đằng này lại chạy xuống tầng hầm.

Chứng minh là cô chưa tìm được thuốc, lại bị xác sống rượt đuổi hoảng loạn, mới có thể chạy nhầm tầng.

Quả nhiên khi thấy thuốc tiêu thực, người đàn ông nhếch môi cười lạnh: “Thời mạt thế… ăn no còn là chuyện xa xỉ… Cô định lấy thuốc tiêu thực để trả ơn cứu mạng tôi à?”

Chu Thất đỏ mặt: “Tôi biết hơi không hợp thời nhưng thật sự không còn gì có thể tặng anh cả.” Cô như sợ anh không tin, liền đưa hẳn ba lô cho anh xem.

Đa phần đàn ông lúc này chắc cũng sẽ bỏ qua.

Tranh gì với một cô gái nhỏ?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc