Phía trước có một góc quẹo, Chu Thất ôm ngực, loạng choạng chạy tới, từng bước chân như nặng ngàn cân.
Dù đang cận kề nguy hiểm, lòng cô vẫn không quá sợ hãi. Cô có cách sống sót, kể cả khi bị xác sống chạm đến vạt áo, cô cũng có thể lập tức biến mất.
Nhưng trong mắt người ngoài, cảnh tượng này chẳng khác gì phim kinh dị.
“Lão đại, đằng kia có một cô gái đang bị xác sống đuổi. Cứu không?”
Chu Thất không thấy, phía trên hệ thống ống thông gió hành lang có mấy người đang nhìn cô bị xác sống truy sát.
Người được gọi là “lão đại” rời mắt khỏi tấm bản đồ trong tay, nhướng mày nhìn kẻ vừa lên tiếng: “Cậu thấy sao?”
Người kia chột dạ quay mặt đi.
Người phụ nữ duy nhất trong đội nhíu mày, giọng lo lắng: “Tôi thấy hình như thể trạng cô ấy không ổn, lúc chạy qua dưới chân chúng ta, thở dốc kinh khủng… Không cứu, chưa tới năm phút nữa là bị xác sống cắn chết.”
“Chúng ta còn nhiệm vụ…” Một người khác ngập ngừng nói.
“Có thời gian lảm nhảm thì người ta đã được cứu rồi.”
“Xong rồi, sắp bị tóm rồi. Cô gái nhỏ ấy chắc toi đời rồi.” Cậu lính trẻ nhất nhắm mắt, không nỡ nhìn tiếp.
Dù ở tận thế, chuyện chết chóc diễn ra như cơm bữa.
Một ngày không thấy vài cái xác máu me be bét là ăn không ngon, ngủ không yên.
Nhưng giờ nhìn cô gái nhỏ sắp bị cắn chết... cả đội đều thấy nặng lòng. Đúng lúc đó, tên đội trưởng kiêu ngạo lạnh lùng, luôn khó chiều của họ lại đột nhiên nhảy xuống dưới.
Nhẹ nhàng như mèo, trước khi chạy đi còn phất tay ra hiệu cho họ tiếp tục nhiệm vụ, còn mình đi cứu người.
“Đội trưởng hôm nay bị gì thế? Hay thấy mấy con xác sống kia mặt mũi hợp ý, không tự tay giết thì ngứa tay?”
“Bớt nói đi, kẻo lát đội trưởng quay về đấm cho vỡ mồm. Dù sắt đá cỡ nào, thấy một cô bé không chút sức chống cự, chắc cũng động lòng trắc ẩn thôi. Mình là máy làm nhiệm vụ nhưng vẫn là người, vẫn phải ăn uống mà sống.”
Cả nhóm lẩm bẩm nhỏ giọng, rồi tiếp tục bò trong ống thông gió làm nhiệm vụ.
Còn Chu Thất thì đã đến giới hạn.
Cô gần như ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc của xác sống chứng tỏ khoảng cách đã cực kỳ gần.
Trước mặt chính là khúc quẹo, Chu Thất đã tính xong chuẩn bị vào không gian tránh tạm.
Ngay giây trước khi cô động niệm...
Một luồng gió nóng ập tới, suýt nữa thì thổi tung cả tóc cô.
Chu Thất lập tức bỏ ý định, dốc sức nhào về phía trước, cả người lăn mấy vòng trên đất, gượng gạo chống tay ngồi dậy. Cảnh tượng đập vào mắt khiến đồng tử cô co rút.
Dị năng hệ hỏa.
Hơn nữa là người điều khiển dị năng cực kỳ tinh vi.
Đối phương có thể điều khiển lửa chính xác đến mức khủng khiếp chỉ một cái búng tay, một quả cầu lửa bay ra, trúng thẳng vào xác sống. Ngay khoảnh khắc lửa chạm vào xác sống, nó bùng nổ dữ dội, nuốt trọn con quái vật.
Xác sống vốn vô tri nhưng lại có phản ứng bản năng với lửa sợ hãi cực độ.
Con xác sống giãy dụa điên cuồng, vẫn cố lao đến gần cô cắn bằng được một miếng thịt người.
Chu Thất lùi lại nhưng cú ngã ban nãy làm đầu gối cô sưng tấy, động tác chậm như ốc sên.
Cô hít sâu một hơi, dứt khoát ngồi thẳng dậy, tay chống đất, tay kia lại siết chặt con dao găm. Gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.
Một khung cảnh đầy đối lập. Rõ ràng yếu đến mức như gió thổi bay.
Nhưng con dao nhỏ lại được cô nắm rất chắc, như thể thật sự có thể đánh tay đôi với xác sống vậy.
Cảnh tượng “đại chiến xác sống” mà cô tưởng tượng không xảy ra.
Một bóng người lướt nhanh như điện xẹt, nhanh đến mức khiến Chu Thất tưởng là dị năng hệ tốc độ.
Người đó cầm lưỡi dao ngắn, chỉ trong chớp mắt, những gì còn lại trước mặt Chu Thất là vài cục thịt xác sống cháy khét lẹt.
Một mình hắn tiêu diệt hết lũ xác sống truy đuổi cô.
Chu Thất ngồi đơ tại chỗ, không phải vì sợ mà là sốc.