Trình Phong còn không quên kéo cửa cuốn xuống thấp hơn, chỉ chừa một khe bằng cẳng tay để sau tiện vào lại, cũng tránh xác sống xông vào.
Mọi thứ sắp xếp ổn thỏa, Trình Phong dẫn nhóm lên tầng tìm đồ.
Không còn người ngoài, Chu Thất vỗ tay, đến lúc trổ tài rồi.
Kệ hàng gần cửa, cô chỉ lấy tượng trưng vài món thuốc thông dụng.
Kho chứa trong cùng hiệu thuốc, không món nào thoát được tay cô.
Nơi nào tay cô chạm tới, đều thành chỗ trống. Tất cả bị thu vào không gian.
Chỉ trong chốc lát đã dọn xong, cô lo Trình Phong sinh nghi, tạm thời chưa muốn ai biết bí mật mình có không gian.
Thu dọn thuốc xong…
Chu Thất quyết định xuống kho tầng hầm B1.
Hai người gồng sức mới nâng được cửa cuốn lên vừa đủ để chui ra. Nhìn Trình Phong lúc nãy nhấc nó lên nhẹ như chơi, cô ghen tị chết đi được.
Sau khi hiệu thuốc đóng cửa, toàn bộ thang máy trong tòa nhà đều ngừng hoạt động. Nên Chu Thất và Chu Nhật chỉ có thể đi thang bộ xuống.
Tầng một còn sáng nhưng xuống đến B1 thì ánh sáng lờ mờ hẳn. Chu Thất lấy đèn pin từ trong không gian ra, kéo tay Chu Nhật, cẩn trọng tiến về phía kho.
Hành lang tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng bước chân vang vọng: “tách, tách...”
Nếu là trước tận thế, có lẽ Chu Thất đã sợ chết khiếp.
Nhưng sau ba năm sống sót phi nhân tính, chẳng còn gì khiến cô run rẩy nữa.
Nên khi ở góc tường bất ngờ nhảy ra một con xác sống mặc đồng phục bảo vệ, Chu Thất chỉ lạnh lùng buông tay Chu Nhật, dao găm chém ngang. Chu Nhật cũng thuận tay bổ một tia sét.
“Ầm” Xác sống ngã xuống.
Máu bắn tung tóe lên người cô. Nhưng cô chẳng buồn để tâm, kéo Chu Nhật chạy nhanh vào kho.
Cô nghe thấy tiếng bước chân khác đang tiến tới.
Nặng nề, lê lết là xác sống.
Hơn một con.
Cô vẫn chưa thức tỉnh dị năng, còn dị năng của Chu Nhật chỉ là cấp thấp.
Nó có thể chém chết một con xác sống nhưng đối mặt với cả đàn...
Hai người hoàn toàn không có cách nào đối phó. Quả nhiên, rất nhanh sau đó có vài bóng đen từ góc khuất lộ ra. Chúng dường như ngửi thấy mùi, đuổi sát theo sau lưng hai người.
Phòng trực có chìa khóa đang sáng đèn, nhìn rõ thấy một người mặc đồng phục bảo vệ đang bám vào cửa cào cấu.
Không có chìa khóa, cô không thể mở cửa kho hàng. Tầng hầm này gần như toàn bộ là kho, nếu tiếp tục chạy vào trong, cô và Chu Nhật sẽ bị xác sống dồn đến đường cùng.
Chu Thất lập tức đưa ra quyết định. “Mẹ mở cửa, dụ lũ xác sống đi. Con vào phòng bảo vệ chờ mẹ. Yên tâm, mẹ có cách tự bảo vệ mình.” Cô có không gian, lúc nguy cấp có thể trốn vào đó.
Chỉ là cô luôn cố không quá lệ thuộc vào không gian.
Muốn sống sót trong tận thế, bản thân vẫn phải mạnh lên.
Quen dựa vào ngoại vật, lâu dần sẽ sinh ra lười biếng mà cô thì không cho phép mình buông lơi.
“Mẹ cẩn thận.” Tình hình căng thẳng, Chu Nhật cũng không dài dòng. Tuy lo lắng nhưng nó tin cô.
Chu Thất bước lên mở cửa, sau đó nhanh chóng lùi lại. Đúng như dự đoán, đám xác sống ùa ra, gào rú, lao thẳng về phía cô.
Chu Thất quay người bỏ chạy.
Chu Nhật chớp thời cơ lách vào phòng bảo vệ.
Nhiệm vụ của nó là lấy được chìa khóa kho hàng.
Sau lưng bị truy đuổi, giờ đội hình lại thêm một thành viên, Chu Thất không dám chậm trễ, cố gắng chạy về phía hành lang bên kia nơi xa kho nhất.
Cô bắt đầu thở gấp, xác sống đã tiến sát sau lưng, tiếng bước chân lê lết gần như kề tai.
Ngay lúc này, tim cô thắt lại, cơn đau âm ỉ dội lên. Chu Thất thầm rủa trong lòng, không đau sớm không đau muộn, lại chọn đúng lúc quan trọng thế này mà phát bệnh.
Hô hấp trở nên khó khăn, cô cố gắng hít thở, tìm nơi có thể vào không gian. Nhưng nếu trốn ở đây, cũng chỉ có thể xuất hiện lại đúng chỗ này. Mà nếu lũ xác sống cứ quanh quẩn mãi không đi, cô chẳng khác nào tự chôn mình.