Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 24

Trước Sau

break

“Phụt” Một tiếng nhẹ vang lên.

Xác sống bất động. Trình Phong hít sâu một hơi, lại kéo cửa cuốn lên.

Cuối cùng cả nhóm cũng vào được hiệu thuốc.

Hai con xác sống gục ngay cửa. Một do Trình Phong giết, con còn lại chết dưới lưỡi dao của Chu Thất. Sau cú đánh đó, Chu Thất đã kiệt sức, dựa vào tủ thuốc mà thở hổn hển.

“Chu Thất, cháu không cần mạng nữa à?” Trình Phong không bị xác sống dọa cho sợ mà là bị hành động liều lĩnh của cô làm cho hốt hoảng đến suýt nghẹn.

“Không cần cảm ơn đâu.”

“Ai thèm cảm ơn cháu! Con nhóc ốm yếu! Không chịu ngoan ngoãn ở sau mà cứ lao lên trước là sao? Cháu tưởng mình ngầu lắm à?” Trình Phong thực sự tức điên. Trong nhóm, Chu Thất là người yếu nhất.

Vừa mang bệnh, lại không có dị năng.

Tay chân nhỏ xíu, nhìn là biết không cậy được gì. Vậy mà dám bất chấp lao vào xác sống.

Nếu không phải lúc đó anh kịp rút dao về, lăn người chắn lại cú ngoạm của xác sống bằng chuôi dao… thì Chu Thất đã bị cắn rồi.

Cô sẽ biến thành một con quái vật khát máu mất lý trí. Con nhóc này rốt cuộc có hiểu nguy hiểm là gì không? Vừa rồi cô suýt chết đó.

“Chắc chắn là ngầu thật. Còn cậu là tay chiến đầu của đội, đội không thể thiếu cậu... Còn cháu, bây giờ chỉ là cái đuôi vướng víu.”

“Ai nói cháu là cái đuôi? Mọi thứ chúng ta ăn dùng bây giờ, có cái nào không nhờ cháu? Không có cháu…

Tiểu Hàn chết rồi.

Tiểu Thừa cũng chết rồi.

Cả Tiểu Thập Thất cũng không sống nổi… Chu Thất, cháu không được hồ đồ. Cái tên Đội Phượng Hoàng là do cháu đặt, đội trưởng cũng là cháu.

Chẳng lẽ vừa ra khỏi cửa nhà đã tan rã rồi? Nực cười lắm đấy!”

Lần đầu tiên Trình Phong dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy trách mắng Chu Thất.

Anh vốn là một tên lính quậy, ra khỏi quân đội rồi vẫn giữ nguyên cái kiểu ngang tàng. Bình thường nói năng không bao giờ nghiêm túc.

Chu Thất cũng lần đầu tiên thấy Trình Phong nổi giận, trông lại ra dáng thật.

Khoảnh khắc ấy, anh thực sự giống một chiến binh đặc chủng.

Chu Thất ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi.

Cam đoan sau này sẽ không hành động lỗ mãng nữa. Dù gì cô cũng có chỗ dựa, kể cả bị cắn thì cô cũng tự tin mình sẽ không biến thành xác sống.

Nhưng lời đó cô không dám nói. Sợ cậu mắng thêm.

Thấy cô nhận lỗi thành khẩn, lửa giận trong lòng Trình Phong cũng dịu đi phần nào.

Hàn Nguyệt đứng bên tranh thủ hòa giải: “Không thể trách Tiểu Thất được, lúc đó tình thế cấp bách... Cũng nhờ em phản ứng nhanh, không thì người bị cắn chính là anh. Anh là chiến lực vàng của tụi mình, anh mà xảy ra chuyện thì đội tan là cái chắc.”

Trình Phong: “…”

Câu nói quá thẳng thắn, bình thường anh còn thích tính cách của Hàn Nguyệt.

Nhưng vào lúc này thì lại giống tát thẳng vào mặt anh. Mới mắng xong, giờ lại phải cảm ơn Chu Thất cứu mình à?

Trình Phong cười gượng, gọi Trình Tiểu Phong cùng đi kiểm tra trong hiệu thuốc.

Hàn Nguyệt thì thầm: “Cậu em nhìn ngoài thì bất cần, chứ tính khí cũng dữ dằn đấy. Tiểu Thất, anh ấy thật sự là cậu ruột em hả?” Chu Thất nhìn hiền thế kia mà. Hàn Nguyệt quên mất là ngoài cửa, Chu Thất đã giết hai con xác sống.

Trong cả đội, hôm nay người giết xác sống nhiều nhất lại là Chu Thất.

“Chuẩn không cần chỉnh.”

“Đừng học tính cậu em đấy, nóng nảy quá.” Cách Hàn Nguyệt đối mặt với sợ hãi là đóng vai chị gái tâm lý, kéo Chu Thất lại rỉ rả bài học làm phụ nữ độc lập.

Lúc Trình Phong quay lại, cô cháu gái nhà mình đã thành chị em thân thiết với Hàn Nguyệt rồi.

“Hiệu thuốc an toàn rồi. Tiểu Thất, cháu với Chu Nhật ở lại tìm thuốc, cậu dẫn Tiểu Hàn mấy người đi siêu thị lấy đồ... Hai tiếng, đúng hai tiếng nữa gặp lại ở hiệu thuốc.

Nếu cậu không về…”

“Thì cháu lên tìm cậu.”

“Ngốc, cậu còn chết trong đó thì cháu vào làm gì cho thêm mạng?”

Nói xong không cho Chu Thất cãi, chui thẳng qua khe cửa cuốn ra ngoài.

Hàn Nguyệt cười trấn an, cũng theo sau. Rồi đến Vũ Thừa và Trình Tiểu Phong.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc