Phập!
Mũi dao đâm nghiêng vào đầu xác sống, máu đen phụt ra, Chu Thất nghiêng người tránh kịp.
Chu Nhật đứng đó, trơ mắt nhìn bà mẹ vô lương tâm của mình, quần áo vẫn sạch bong, còn cậu…
Cậu cau mày nhìn vết máu bắn đầy trước ngực mình, rồi ngước lên đối diện ánh mắt có chút chột dạ của Chu Thất... Cậu còn biết làm sao! Làm con thì ngoài tha thứ cho bà mẹ ngốc này, cậu còn có lựa chọn nào khác.
Thế là Chu Nhật biến oán khí thành hành động.
Cậu chạy đi giúp Trình Tiểu Phong diệt xác sống.
Hàn Nguyệt cuối cùng cũng đập vỡ đầu xác sống, rồi vội lao tới đánh thêm một cú chí mạng vào con đang giằng co với Vũ Thừa.
“Bốp” âm thanh nặng nề như dưa hấu bị đập vỡ, con xác sống quỵ xuống, khiến Vũ Thừa lảo đảo.
Cơn đau ê ẩm của việc lạm dụng dị năng ập đến, giống như cả người rơi vào trạng thái kiệt sức.
Ngược lại, cú đâm của Chu Thất vừa nhanh vừa chuẩn.
Hoàn toàn không giống một người mắc bệnh tim yếu ớt.
“Ra tay không tệ đấy, học ai vậy? Cậu của em à?” Hàn Nguyệt khen.
Chu Thất gật đại cho có, cố gắng bình ổn nhịp tim. Đúng là cơ thể nhỏ yếu của cô không chống đỡ nổi.
Chỉ đâm một dao mà đã thở hổn hển như sắp hụt hơi.
“Trình Phong, Tiểu Thất nhìn không ổn lắm.” Hàn Nguyệt có phần lo lắng. Bên kia, Trình Phong cuối cùng cũng tìm thấy công tắc, đẩy cửa cuốn lên.
Mồ hôi lạnh nhỏ đầy trán cũng không kịp lau, anh lập tức quay lại đỡ Chu Thất, gọi mọi người vào trong tòa nhà. Anh giao cô cho Hàn Nguyệt, rồi xoay người hạ cửa cuốn xuống, chặn cách đám xác sống bên ngoài.
“Mọi người không ai bị thương chứ?”
Ai nấy đều lắc đầu. Trình Phong nhíu mày nhìn Chu Thất.
“Chúng ta dọn sạch hiệu thuốc trước, đưa Tiểu Thất nghỉ trong đó.”
Nói xong liền rút dao đi trước mở đường.
Vì tận thế nổ ra lúc nửa đêm nên tầng một trống rỗng.
Trong quầy bày đầy hàng xa xỉ mà phụ nữ yêu thích. Trước tận thế, nơi này chắc chắn khiến bao cô gái không nỡ rời chân. Nhưng lúc này, chẳng ai buồn liếc đến mấy món đồ lấp lánh đó.
Cả nhóm tản ra, bao quanh Chu Thất, hướng thẳng đến hiệu thuốc.
Trình Phong lại lần nữa ra tay, mở khóa cửa hiệu thuốc.
Khi cửa cuốn vừa được kéo lên một nửa, một luồng gió tanh kèm theo tiếng gầm gừ ập thẳng vào Trình Phong.
Anh phản ứng cực nhanh, lập tức khom người né tránh, đồng thời đâm mạnh dao về phía trước.
“Phập!” máu văng tung tóe. Nhưng xác sống vốn không biết đau, dù đứt tay gãy chân, chỉ cần chưa trúng chỗ chí mạng, chúng vẫn gào thét lao về phía con người.
Trình Phong xoay người, trở tay đâm mạnh một nhát.
Con xác sống cuối cùng cũng bất động.
Còn chưa kịp rút dao về, một luồng gió tanh nồng khác đã ập tới.
Trình Phong lùi lại theo phản xạ nhưng lưỡi dao lại mắc kẹt trong hộp sọ xác sống, kéo mãi không ra.
Mồ hôi lạnh lập tức túa đầy trán, bản năng sinh tồn khiến anh buông tay, lăn người về sau, đồng thời gồng sức kéo sập cửa cuốn xuống.
“Bịch” Xác sống đập mạnh vào cửa.
Cú đập đó khiến nó lảo đảo ngã nhào nhưng rồi lại lần theo mùi, cả tay chân bò lổm ngổm ra ngoài qua khe hở chưa đến nửa mét, móng vuốt thì cào loạn lên.
Móng tay xác sống đã biến dị, vừa dài vừa đen, đầu móng sắc như dao, bị cào trúng là nhiễm bệnh ngay.
Biến cố bất ngờ khiến cả nhóm rơi vào hỗn loạn. Trình Phong là người giỏi nhất trong đội.
Ngay cả anh còn không xoay xở kịp.
Mà phía trước hiệu thuốc lại quá chật, Hàn Nguyệt dù muốn giúp cũng không tìm được chỗ đứng.
Cô vung gậy, định tìm góc đánh xác sống nhưng vừa nhắm lại sợ đập trúng đầu Trình Phong. Đang lúc tình thế nguy cấp, Chu Thất siết chặt dao găm, lăn mình chui qua khe giữa Trình Phong và xác sống, chui thẳng vào trong hiệu thuốc.
Sau đó, ngay trước ánh mắt gần như muốn giết người của Trình Phong…
Cô chống cùi chỏ lấy đà, cưỡng ép dừng thân hình, tay kia dồn toàn lực đâm mạnh vào thái dương xác sống.