Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 22

Trước Sau

break

Đến khi mọi người buộc phải ra ngoài, mới là lúc nguy hiểm nhất.

Khi đó, người gây thương tổn không chỉ có xác sống.

Mọi người sẽ giành giật lẫn nhau, ai cũng muốn sống sót. Chuyện con người hại nhau sẽ diễn ra liên tục.

Người chết dưới tay đồng loại, e là không ít hơn số chết trong miệng xác sống.

Sự tăm tối của tận thế, Chu Thất từng tận mắt trải qua. Cảnh tượng đó hoàn toàn không thể dùng lời mà miêu tả, là bóng tối và cái ác đến cực điểm.

“Để tôi mở khóa, Tiểu Hàn với Tiểu Thừa cảnh giới…” Trình Phong thấp giọng dặn dò.

Hàn Nguyệt gật đầu, cẩn thận quan sát xung quanh. Cô đứng chắn sau lưng Chu Thất, bên kia là Chu Nhật với gương mặt cũng căng thẳng không kém.

Trình Tiểu Phong đã dùng dị năng để thăm dò tình hình xung quanh.

Vũ Thừa xoay lòng bàn tay lên, trong tay lơ lửng một nhúm đất vàng. Cậu vẫn chưa thể dựng tường hay khiên đất, chỉ có thể gây nhiễu cho xác sống, coi như trợ giúp hệ thổ.

Nhưng cậu thiếu niên này lại rất nghiêm túc, đứng vững dưới chân, nom cũng có dáng dấp của một người mạnh trong tương lai.

Chu Thất đang âm thầm đánh giá từng người trong nhóm, lại không biết mấy người kia cũng luôn chú ý đến cô.

Thật ra trong cả nhóm, người kỳ lạ nhất lại chính là cô. Cô gái nhỏ không có dị năng, còn mắc bệnh tim. Lẽ ra phải hoảng loạn, bơ vơ, vậy mà ánh mắt cô lại bình tĩnh lạ thường, dáng vẻ bình tĩnh như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.

Trình Phong đã cố gắng giảm âm thanh xuống mức thấp nhất. Nhưng dù sao mở cửa cũng không thể im lặng tuyệt đối.

Trình Tiểu Phong vội vã quay về.

Giọng cậu bé gấp gáp: “Bố, có xác sống bị tiếng động thu hút tới, ước chừng năm con.”

Sắc mặt Trình Phong trầm xuống, tay vẫn không ngừng lại. Anh nghiêng đầu phân công: “Tiểu Hàn giữ một con, Tiểu Phong dùng dị năng dẫn hai con đi, Tiểu Thừa một con… Con cuối cùng, Tiểu Thất, giao cho em.”

Mọi người đồng loạt gật đầu, nét mặt nặng nề.

Hàn Nguyệt hơi lo lắng nhìn về phía Chu Thất. “Tiểu Thất, em cẩn thận.”

“Chị Hàn yên tâm, tuy em ốm yếu nhưng giết xác sống chưa chắc thua chị đâu.”

Hàn Nguyệt tất nhiên không tin, chỉ cho rằng cô đang an ủi mình.

Rất nhanh, năm bóng người lảo đảo hiện ra trong tầm mắt.

Trình Phong vẫn đang mày mò cái cửa sắt. Ổ khóa sắt đã được mở, bên trong còn một lớp cửa cuốn tự động. Không có điều khiển thì phải tìm công tắc mở bằng tay.

Xác sống thì đâu có tốt bụng mà cho anh thời gian.

Chúng càng lúc càng tới gần, Trình Tiểu Phong hít sâu một hơi, bước lên phía trước. Trong tay cầm cây gậy, đến gần xác sống liền khẽ khàng gõ hai cái. Hai con xác sống bị thu hút, lập tức quay người đuổi theo cậu. Đúng lúc chúng gần chạm tới vạt áo Trình Tiểu Phong, cậu lập tức kích hoạt dị năng, chân tăng tốc trong chớp mắt, khiến xác sống nhào vào khoảng không, gào lên điên cuồng, đôi mắt đục ngầu dán chặt lấy cậu, lảo đảo đuổi theo.

Trình Tiểu Phong chạy khi nhanh khi chậm, khéo léo dẫn xác sống chạy vòng quanh gần đó.

Ba con còn lại bị tiếng động bên này hấp dẫn.

Càng lại gần, mùi người sống càng kích thích khiến chúng gầm gừ, gương mặt dữ tợn, lao thẳng về phía Hàn Nguyệt và những người còn lại.

Hàn Nguyệt nghiêng đầu tránh né, vung gậy bóng chày đập mạnh vào đầu con xác sống đầu tiên. Cú đập làm đầu nó lệch đi nhưng nó vẫn không ngừng vươn tay về phía cô ấy.

Cô ấy chỉ có thể theo lực tấn công của xác sống mà lùi lại, cố gắng bảo vệ Chu Thất.

Vũ Thừa tung dị năng, hất một nhúm cát vào con xác sống thứ hai đang lao về phía Hàn Nguyệt rồi rút dao găm, chủ động xông lên.

Con xác sống cuối cùng còn chưa kịp đến gần Chu Thất, Chu Nhật đã nhẹ nhàng giơ tay lên, một tia sét mảnh bao quanh điện khí đánh thẳng vào đỉnh đầu con xác sống thứ ba. Tia sét rất nhỏ, nếu không để ý kỹ sẽ không nhận ra nhưng chính tia sét ấy đã khiến con xác sống cứng đờ ngay tại chỗ. Giây tiếp theo, Chu Thất lao tới kết liễu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc