Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 21

Trước Sau

break

Trình Phong lắc lắc đầu, tự thấy mình nghĩ nhiều.

Chắc là do bệnh tim từ nhỏ khiến cảm xúc của cô không dám dao động mạnh nên dù sợ cũng không thể hiện ra ngoài.

Còn Chu Nhật, đứa trẻ này quá trầm, chẳng giống một đứa bảy tuổi chút nào.

Chu Thất vốn đã là người kỳ lạ, con nuôi của cô trưởng thành sớm cũng chẳng có gì lạ.

Siêu thị cách đây ba cây số, mọi người quyết định đi xe.

Chu Thất tiếc tiền không mua xe, vì nghĩ xe cộ chỉ dùng được vài hôm là bỏ, quá lãng phí. Giờ cần đến, đành dựa vào “nghề” của Trình Phong để tìm một chiếc.

Khu dân cư này thuộc loại cao cấp, toàn nhà giàu mà tận thế lại đến vào nửa đêm nên xe vẫn đậu đầy trước cổng biệt thự từng nhà. Trình Phong chọn một chiếc Land Rover đỗ xiên bên đường. Anh huýt sáo một tiếng, kéo cửa xe ra, nghiêng người tránh con xác sống tài xế đang lao tới, tay còn lại đâm thẳng dao vào đầu nó.

Vừa làm vừa quay sang cảm thán với Chu Thất:

"Land Rover đấy nhé… cả đời cậu chưa từng lái cái xe nào đắt thế này. Hôm nay coi như vớ bẫm, các cháu, lên xe!"

Trình Phong kéo xác xác sống vứt vào bãi cỏ ven đường rồi leo lên ghế lái.

Hàn Nguyệt cầm gậy bóng chày, ngồi ghế phụ.

Chu Thất cùng hai cậu nhóc ngồi phía sau.

Chu Nhật được cô ôm trong lòng. “Bám chặt vào.” Trình Phong nhắc, rồi đạp ga, xe lùi nhanh ra sau, xoay gấp một vòng rồi phóng thẳng về phía cổng khu dân cư.

Cán gãy barie, xe lại bẻ lái gấp rồi lao lên đường lớn.

Ở trong biệt thự, tuy ai cũng biết tận thế đã đến nhưng cảm giác vẫn chưa rõ ràng. Chỉ khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn ngoài kia, mới thấy được hiện thực của tận thế.

Xe cộ đỗ ngổn ngang khắp nơi.

Có chiếc cửa xe còn mở, xác sống đang trèo vào qua cửa sổ, gặm nhấm thứ gì đó…

Vài con xác sống loạng choạng dạo bước trên đường. Nghe thấy tiếng động cơ, chúng quay đầu nhìn rồi lảo đảo đuổi theo.

Xa hơn chút, có người đang chạy thục mạng.

Dường như định ra hiệu cầu cứu nhưng còn chưa giơ tay lên đã bị một đám xác sống nhào tới...

Tất cả đều vừa chân thực, vừa tàn nhẫn.

Hàn Nguyệt nhỏ giọng: "Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được mọi người. Nếu hôm qua lái xe rời đi thành công… có khi cũng chẳng khác gì người kia."

Trình Phong giờ phải tập trung cao độ để lái xe. Gặp xác sống chắn đường, cứ thế đạp ga cán qua.

Từ đó, họ không gặp thêm người sống nào nữa.

Khi còn cách siêu thị trăm mét, Trình Phong lau nhẹ con dao, rồi phân công:

"Ưu tiên gom thực phẩm. Cậu với Tiểu Hàn đi trước mở đường, xác định an toàn thì mấy đứa lập tức gom đồ. Cậu nhớ tầng dưới có hiệu thuốc nhỏ, mình sẽ xử lý chỗ đó trước, rồi tìm cách đóng cửa lại, để Tiểu Thất ở đó chọn thuốc, còn chúng ta tranh thủ lấy đồ."

Mọi người đều gật đầu, Chu Thất cũng không có ý kiến gì.

Cô từng đến siêu thị đó mấy lần, nước uống trong không gian cũng mua từ đấy.

Vì mua nhiều quá nên nhân viên dẫn cô xuống kho dưới tầng hầm để xem hàng.

Thành ra cô biết kho hàng nằm ở đâu.

So với khu bán hàng, mục tiêu của cô chính là cái kho đó. Hiệu thuốc ở tầng một, ra khỏi đó là lối cầu thang an toàn dẫn xuống tầng dưới, chỉ cần đi thêm một tầng là tới kho.

Chìa khóa kho chắc treo trên tường phòng trực, lần trước cô đã cố tình để ý rồi.

Trình Phong tất nhiên không biết Chu Thất đang tính toán gì. Anh đi trước, Hàn Nguyệt theo sau, cả nhóm sáu người nhẹ nhàng áp sát tòa nhà năm tầng.

Tầng một là khu bán hàng hiệu, bán nữ trang, nước hoa, túi xách… Hiệu thuốc nằm ở cửa Tây mà cửa nhóm Trình Phong định vào cũng là cửa Tây.

Nhìn từ xa thấy cửa vẫn khóa chặt, Chu Thất thở phào. Có vẻ chưa ai đến trước, xem ra phân tích của cậu út rất chính xác. Giai đoạn đầu tận thế, ai có thể không ra đường thì sẽ cố mà ở trong nhà. Vậy nên bây giờ chính là lúc thích hợp nhất để đi gom đồ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc