Những người ở đây là kiểu có thể đặt niềm tin, có thể trở thành đồng đội.
Tối đến, bà Lý và dì Toàn cùng nhau nấu một bàn ăn lớn.
Có cá có thịt, Chu Thất còn lén lút nhét thêm mấy bó rau tươi vào ngăn mát tủ lạnh.
Chín người ngồi quây quần, cùng nâng ly chúc mừng thành viên mới gia nhập, cũng mừng vì tận thế đến rồi mà mọi người vẫn còn sống.
Trình Phong và Hàn Nguyệt uống rượu, những người khác uống nước trái cây, còn bọn trẻ con thì uống sữa.
Chu Thất nhìn ly sữa trước mặt mình tỏ vẻ không vui: "Dì Khang, cháu trưởng thành rồi mà…"
"Trưởng thành cũng vẫn là trẻ con, ngoan, uống sữa đi, biết đâu còn cao thêm chút." Bà Lý cười tủm tỉm, phụ họa theo lời Khang Mĩ Toàn: "Đúng đó, nhìn con gầy nhỏ thế kia, cái tay còn chẳng to bằng cháu nhà bà."
Chu Nhật lặng lẽ thể hiện sự đồng cảm với Chu Thất bằng cách cụng ly: dùng ly sữa của mình cụng nhẹ vào ly sữa của cô.
"Mẹ ơi, mình cùng uống nhé."
Mọi người đều biết Chu Nhật là đứa trẻ mồ côi được Chu Thất nhận nuôi nên dù một đứa bé bảy tuổi gọi cô gái mười tám tuổi là mẹ cũng chẳng ai thấy kỳ lạ.
Chu Thất đành chịu thua, ngoan ngoãn nâng ly uống sữa.
Mấy người lớn ăn xong rất nhanh, liền bắt đầu bàn kế hoạch cho ngày mai.
Cuối cùng kết luận vẫn là phải ra ngoài. Dù kho còn khá nhiều đồ ăn, thức uống, quần áo cũng đủ dùng nhưng không thể cứ ngồi một chỗ mà chờ hết sạch được.
"Bây giờ mới là giai đoạn đầu thôi, nhiều nhà còn đủ đồ ăn, có khi họ vẫn đang trốn trong nhà chưa dám ra nên mấy trung tâm thương mại hay siêu thị ngoài kia chắc vẫn còn đầy hàng. Mình phải tranh thủ tích trữ thêm." Hàn Nguyệt đề xuất ngày mai ra khỏi khu dân cư, đến một siêu thị gần đó tìm thêm đồ.
Trình Phong suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
Mọi người vốn không định cho Chu Thất theo nhưng lần này cô lại không muốn ở nhà.
"Cháu sắp hết mấy loại thuốc rồi, phải ra ngoài tìm thêm." Trình Phong lập tức nói sẽ giúp cô tìm.
"Thuốc tim, tên vừa dài vừa rắc rối, cháu phải tận mắt nhìn mới nhận ra được…" Cuối cùng, Chu Thất giành được cơ hội được đi cùng.
Lần này Trình Phong vẫn là người dẫn đầu, Hàn Nguyệt, Tiểu Thừa và Tiểu Phong đi theo.
Chu Thất vốn là gánh nặng nên cô chủ động đề nghị mang theo cả Chu Nhật cũng là gánh nặng lý do là dị năng hệ lôi của Chu Nhật cần được rèn luyện thực tế.
Sáng hôm sau, mọi người ăn no nê rồi chuẩn bị xuất phát, Trình Phong vẫn có vẻ không yên tâm với Chu Thất.
"Tiểu Thất, cơ thể cháu yếu, nếu thấy mệt thì nói ngay với cậu, cậu sẽ tìm chỗ tạm thời lánh đi." Trình Phong vẫn thấy lo mang theo một cô gái bị bệnh tim ra ngoài tìm đồ… nghĩ thôi đã thấy không đáng tin nhưng thuốc mà Chu Thất cần, mọi người lại chẳng ai biết tên.
Đành để cô tự đến hiệu thuốc tìm.
"Vâng." Chu Thất gật đầu.
Cô vốn cũng định nhân cơ hội này tìm cớ tách khỏi cả nhóm một lát.
Ra khỏi cửa, rõ ràng mấy hôm trước cây cối còn nảy lộc, tràn đầy sức sống mà giờ chỉ thấy tiêu điều, ảm đạm xám xịt.
Con đường nhỏ trở nên hỗn loạn. Những thùng rác từng được xếp ngay ngắn nay bị lật đổ hai bên lề.
Dấu vết máu thẫm đỏ vương vãi khắp nơi.
Chu Thất nhìn thấy mấy con xác sống đã bị chém đầu.
Một trong số đó còn là gương mặt quen quen một hàng xóm trong khu thỉnh thoảng vẫn chào hỏi.
Khoảnh khắc đó, lòng Chu Thất lại bình tĩnh đến lạ. Cảnh tượng trước mắt tuy khiến người bình thường hoảng sợ nhưng so với những gì cô từng trải qua ở kiếp trước, chẳng là gì cả.
Trình Phong có vẻ lo cho Chu Thất và Chu Nhật.
Nhưng sự điềm tĩnh của hai người khiến anh không khỏi ngạc nhiên.
Ánh mắt của Chu Thất sâu và lặng, hoàn toàn không giống một cô gái lần đầu thấy xác sống. Như thể… như thể cô đã từng trải qua vô số cảnh còn đẫm máu và khủng khiếp hơn nhiều.