Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Chương 19

Trước Sau

break

Phòng bảo vệ cho họ trú tạm, bảo vệ ca đó vì bảo vệ họ mà bị xác sống cắn, lúc bọn cậu đến thì đã biến thành xác sống rồi…”

Lần đầu đối mặt với xác sống, Trình Phong thực sự bị chấn động. Anh từng trải qua nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, từng giết người, tự nhận bản thân thuộc dạng lưỡi dao liếm máu. Nhưng chỉ trong một phút, một người bình thường biến thành quái vật khát máu… Cảm giác đó thực sự tồi tệ.

“Người phụ nữ kia là cư dân khu này. Cô ta nói mình làm văn phòng, từng học Taekwondo vài năm. Thân thủ khá ổn, tính cách cũng quyết đoán, có thể là trợ lực tốt nên cậu đưa về.

Tiểu Thất, bây giờ là mạt thế rồi, một người không sống nổi đâu. Bọn mình cần tập hợp sức mạnh của mọi người, lập thành đội ngũ, đồng tâm hiệp lực mới mong sống sót.”

Bỏ hẳn phong cách phối đồ màu mè, tóc tai cũng không vuốt keo, giờ nhìn Trình Phong chỉ như một chàng trai ôn hòa, đôi mắt thỉnh thoảng lóe sáng cho thấy anh không hề hiền như vẻ ngoài.

“Cháu không trách cậu. Cháu chỉ đang nghĩ, hay là đặt tên cho đội của mình đi. Gọi là Đội Chủ Nhật thế nào?”

“Nghe dở ẹc, không bằng gọi là Đội Điên còn hơn.”

“Vậy quyết định rồi nhé, gọi là… Đội Phượng Hoàng, Hỏa Phượng!”

Trình Phong bất lực, tự an ủi mình rằng ít ra Phượng Hoàng nghe vẫn ngầu hơn Chủ Nhật. Phượng Hoàng, Hỏa Phượng, cũng có chút khí thế ra trò đấy.

Khi Chu Thất xuống tầng, Khang Mĩ Toàn đã dọn cơm cho hai bà cháu, đang nhẹ giọng dỗ dành đứa bé.

Bà cụ vừa ăn vừa rơi nước mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm cảm ơn, bảo rằng may mắn gặp được người tốt mới thoát nạn.

Nếu không nhờ ba người Trình Phong, giờ họ đã thành đồ ăn cho xác sống rồi.

Khang Mĩ Toàn vừa an ủi vừa khẽ hỏi thăm thân thế hai người.

Người từ quê lên, bố đứa trẻ bị bệnh nặng, gia đình vét sạch tiền chạy chữa rồi vẫn không đủ, còn nợ nần chồng chất.

Mẹ đứa trẻ không chịu nổi cảnh khổ, đã lẳng lặng bỏ đi, để lại con cho bà chăm. Vì trả nợ, bà phải bán nhà, cuối cùng dắt cháu ra đường lang thang.

Lúc mạt thế bùng phát, hai bà cháu đang lang thang gần đây.

Bà cụ tên Lý Mĩ Quyên, đứa trẻ tên là Cảnh Trường, mười hai tuổi. Khang Mĩ Toàn thở dài, đúng là người đáng thương.

Bà nhìn về phía Chu Thất, thấy cô gật đầu thì mới nói: “Bà với cháu cứ ở lại đây đi. Giờ ai cũng như ai, ở bên nhau mới sống được… Bà giúp tôi dọn dẹp, nấu cơm cho tụi nhỏ là được… Còn Tiểu Trường thì để nó chơi với Tiểu Thừa và Tiểu Phong.”

Bà cụ nước mắt giàn giụa, đứa trẻ bên cạnh cũng lặng lẽ rơi lệ.

Đội Phượng Hoàng mới thành lập, đã thu nạp thêm hai thành viên.

Một bà cụ hơn sáu mươi, một cậu bé mười hai tuổi. Chu Thất thấy áp lực ngày một lớn...

Còn người phụ nữ kia, ăn mặc gọn gàng đúng kiểu dân văn phòng. Tự giới thiệu tên Hàn Nguyệt, ba mươi tuổi, sống trong khu. Mạt thế nổ ra thì trốn mãi trong nhà nhưng lương thực sắp cạn, buộc phải liều mạng ra ngoài, giết được một con xác sống, suýt nữa bị con thứ hai nhào tới thì may mắn gặp được Trình Phong và hai cậu nhóc.

"Tôi chẳng có tài cán gì, chỉ là hơi to gan, dám giết xác sống. Sau này kiểu gì cũng phải ra ngoài tìm đồ, tôi còn trẻ, biết chút võ vẽ, có thể làm được."

Ban đầu Hàn Nguyệt tưởng người đưa ra quyết định ở đây là Trình Phong nhưng nhanh chóng nhận ra cả chị gái nấu ăn kia lẫn Trình Phong đều đang nhìn về phía một cô gái trẻ.

Cô gái đó trông không khỏe lắm, người gầy yếu nhưng gương mặt lại rất xinh đẹp, nhìn mong manh động lòng người.

Tuy có hơi bất ngờ vì người đứng đầu lại là một cô gái trẻ nhưng Hàn Nguyệt vẫn nhanh chóng quyết định gia nhập. Ở đây có người già, có trẻ nhỏ, có người bệnh, người yếu, vậy mà họ chẳng hề do dự mà nhận ngay cặp bà cháu kia... chỉ riêng điều đó đã khiến Hàn Nguyệt cảm thấy nơi này rất ấm áp, rất có tình người.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc