Chỉ cần Chu Thất lên tiếng, bà chắc chắn sẽ là người đầu tiên giơ tay tán thành.
Sáng hôm sau, Trình Phong quyết định ra ngoài xem tình hình. Không thể cứ ru rú trong biệt thự mãi được, vật tư kiểu gì cũng sẽ dùng hết, phải sớm tính toán mới được.
Chu Thất cũng muốn đi theo, Trình Phong nhìn cô từ đầu tới chân, ngay cả Khang Mĩ Toàn đứng cạnh cũng lần đầu lộ rõ vẻ không đồng tình…
“Tiểu Thất, sức khỏe cháu yếu, lúc này vẫn nên ở nhà thì hơn. Để Tiểu Thừa với A Phong ra ngoài cùng nhau.” Dù không nỡ để con trai ra ngoài mạo hiểm nhưng thời thế này rồi, ai cũng phải học cách thích nghi. Không ai có đặc quyền được bảo bọc mãi.
Thích nghi sớm, may ra còn có thêm cơ hội sống sót.
Trình Tiểu Phong cũng giơ tay, nói mình muốn đi theo.
Cậu là dị năng giả hệ tốc độ, dù không giết nổi xác sống thì ít ra cũng có thể chạy thoát nhanh nhất.
Người cuối cùng giơ tay là Chu Nhật nhưng mọi người, kể cả Chu Thất, đều giả vờ không nhìn thấy…
Thằng bé mới bảy tuổi, đáng lý là người cần được bảo vệ nhất.
“Tiểu Thừa với Tiểu Phong đi theo cậu. Cậu đi trước, Tiểu Thừa đánh chặn phía sau. Dị năng của cháu còn yếu, chưa gây sát thương được nhưng có thể tạo vật cản cản đường xác sống... Tiểu Phong chạy nhanh, con đi trước trinh sát, thấy xác sống lập tức báo hiệu.” Trình Phong sắp xếp nhanh gọn, dắt theo hai cậu nhóc rời khỏi biệt thự.
Dì Toàn lo lắng, đành chui vào bếp.
Muốn nấu chút gì đó ngon ngon, coi như động viên ba người họ.
Chu Thất thì dắt Chu Nhật lên phòng.
“Tiểu Nhật, bọn mình cần rất nhiều tinh hạch. Nhưng giờ mẹ chưa thể nói thẳng với mọi người tinh hạch có tác dụng gì nên chỉ có thể nhờ con… Tìm cơ hội nuốt một viên đi nhé…”
Chu Nhật: “…”
Giờ mà tuyên bố cắt đứt quan hệ mẹ con thì có bị coi là bất hiếu không nhỉ?
Thằng bé mặt lạnh, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu. Nhưng nó lo lắng nhìn Chu Thất: “Sao mẹ chưa thức tỉnh dị năng?”
Chu Nhật vẫn tưởng Chu Thất là người đã thức tỉnh dị năng từ lúc đầu. Từ khi quen nhau, cô luôn vỗ ngực tự hào nói mình may mắn.
Trước mạt thế thì nằm viện chờ chết vì bệnh tim, sau mạt thế thì thức tỉnh dị năng hệ trị liệu, bệnh tim cũng khỏi luôn, không cần uống thuốc nữa.
Chu Thất còn nói đủ thứ khác, Chu Nhật nhớ rõ mồn một.
Cô hơi chột dạ. Thằng nhóc này ít nói, đi cùng nhau thì chỉ có mình cô lảm nhảm suốt. Nói riết rồi chẳng nhớ mình đã bốc phét những gì nữa.
“Mẹ không gấp… Mẹ còn có mọi người mà, mọi người sẽ bảo vệ mẹ đúng không?”
“Mẹ nói thì hay đấy. Nhưng chính mẹ cũng phải cố gắng chứ… Chu Thất, mau thức tỉnh dị năng đi. Cơ thể mẹ chịu đựng không được bao lâu nữa đâu…” Chu Nhật nhíu mày, lo lắng thật sự.
Chu Thất vì tìm cậu và gom vật tư mà ép bản thân xuất viện.
Suốt một tháng không được hệ thống điều trị, sức khỏe đã yếu hẳn rồi. Đừng tưởng nó không biết mẹ gần như thức trắng đêm. Không phải không buồn ngủ mà là tim khó chịu tới mức không ngủ được.
Cứ thế kéo dài, không cần xác sống ra tay cũng tự giày vò mình đến chết.
Chu Thất thực sự hơi lo. Tuy giờ mới là đầu mạt thế, xác sống chưa mạnh lắm, huống hồ Trình Phong thân thủ tốt. Nhưng tai nghe sao bằng mắt thấy, mấy con xác sống đó trước đây đều là người, ai biết Trình Phong có thể ra tay dứt khoát không.
Dù sao thì lo lắng của cô cũng hơi dư thừa.
Tầm hai tiếng sau, ba người Trình Phong đã trở về.
Không chỉ có ba người họ mà còn mang về thêm ba người sống sót.
Một cặp bà cháu ăn mặc rách rưới cùng một phụ nữ trẻ ăn mặc gọn gàng kiểu dân văn phòng.
Chu Thất khoanh tay đứng trên tầng hai, ánh mắt bình tĩnh nhìn Trình Phong. Sau cùng, anh khẽ thở dài, nhỏ giọng giải thích:
“Cậu tự ý quyết định, chưa kịp bàn với cháu… Hai bà cháu đó trước giờ sống nhờ ăn xin, lúc xảy ra chuyện thì tình cờ ở gần khu này liền leo tường vào.