“Cái siêu thị to thế mà… kho chẳng còn một con chuột.”
Chu Thất chột dạ là vì tất cả đã vào không gian của cô hết rồi.
Mà… sao tự dưng chuyển sang gọi là “anh Phong”, vừa nãy còn gọi “Trình Phong” cơ mà?
Vũ Thừa và Trình Tiểu Phong cũng hơi thất vọng. Rõ ràng cửa chính không bị phá, tưởng rằng đến sớm sẽ thu được nhiều, ai ngờ chỉ nhặt được đồ người ta chê lại.
Thật sự tức lắm.
“Xem ra chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ thu thập vật tư thôi. Sau này ngày nào cũng phải ra ngoài, cố gắng gom được càng nhiều càng tốt. Ngày tháng sau này… sẽ còn khó khăn hơn.” Nhóm của họ ra ngoài còn sớm mà vẫn bị người khác nẫng tay trên.
Đợi đến khi ai cũng buộc phải ra ngoài tìm vật tư…
Đó mới thật sự là ngày tận thế.
Vật tư thì có hạn, tìm không ra thì sao? Phải cướp thôi.
Nghĩ đến đây, Trình Phong trông nặng nề hơn. “Biệt thự phải gắn thêm hệ thống điện lưới. Cần gom thêm xăng dầu xe cần dùng, máy phát điện cũng cần. Sau này phải có dị năng giả ở nhà trông, đề phòng kẻ xấu chiếm mất.”
Trình Phong bắt đầu sắp xếp từng việc.
Mọi người đều gật đầu.
Dù lần này cũng thu được kha khá đồ ăn…
Nhưng giấc mơ dọn sạch siêu thị, rốt cuộc vẫn là quá đẹp.
“Chỗ này dân cư ít, vốn dĩ nằm ở rìa thành phố. Nếu muốn thu được nhiều vật tư hơn, chỉ còn cách vào trung tâm. Nhưng xác sống ở đó…” Có trung tâm thương mại mở 24/7, dù đêm khuya cũng đông người.
Tận thế ập đến, nếu những người mắc kẹt bên trong đều hóa thành xác sống...
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ nổi da gà. Hơn nữa thành phố này còn nổi tiếng là "thành phố không ngủ", nhiều nơi mở cửa cả ngày lẫn đêm, số lượng xác sống chắc chắn…
“Chúng ta không vào được thì người khác cũng vậy, chuyện đó để sau hẵng tính. Trước mắt phải tìm vài cái xe, loại chở được vật tư và chịu va chạm tốt. Gom thêm nhiên liệu, đây là tài nguyên không thể tái tạo.
Gom được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Cháu cứ có cảm giác tận thế này không đơn giản…
Im lặng thế này chỉ là phần dạo đầu. Phần chính còn ở phía sau, phải chuẩn bị thật kỹ…”
Chu Thất chỉ muốn vỗ tay cho cậu út.
Không biết gì mà chỉ qua mấy dấu hiệu nhỏ đã phân tích được ngần ấy đúng là lính đặc chủng, năng lực sinh tồn đỉnh cao.
Cả nhóm nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục lên đường. Tiếp theo Chu Thất không có cơ hội thể hiện nữa ai cũng thấy sắc mặt cô trông nhợt nhạt, yếu đến mức không hợp để chạy nhảy theonên cứ đến đâu là giao luôn nhiệm vụ trông xe cho cô.
Xe đỗ yên, khóa cửa rồi, vốn dĩ chẳng cần ai trông. Chẳng qua là không nỡ để cái "bệnh nhân" như cô vất vả thêm mà thôi.
Không cần nói cũng biết, sau này mỗi lần ra ngoài thu vật tư, họ sẽ không mang cô theo nữa.
Nên việc đánh thức dị năng không gian là vô cùng cấp bách.
Không dám nấn ná bên ngoài lâu, mọi người tìm thêm vài cửa hàng nhỏ, cuối cùng là ở trạm xăng gom được 10 thùng dầu đầy, còn mượn được cả một chiếc xe tải để chở về biệt thự.
Lần đầu ra ngoài thu vật tư coi như thành công mỹ mãn.
Về đến nhà, Dì Toàn đã nấu xong cơm, ngóng trông mãi mới thấy cả bọn quay lại.
Thấy ai cũng bình an, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà Lý cũng bày sẵn chén đũa, gọi mọi người vào ăn.
Bữa tối là thịt kho tàu hầm khoai tây. Hầm cả một nồi to đùng. Mùi thơm ngào ngạt, miếng thịt óng ánh, khoai tây ninh mềm nhừ, thấm đẫm vị béo ngậy.
Chỉ cần ngửi thôi đã khiến người ta nuốt nước miếng.
Cắn một miếng, hương thịt lan tỏa trong khoang miệng cái cảm giác ấy, đúng là ngon đến mức dù có đổi lấy yến tiệc cũng không nỡ.
Chu Thất vốn là đứa kén ăn, vậy mà chan nước thịt trộn cơm, cũng ăn hết cả một bát đầy.
Khang Mỹ Toàn lại rót thêm cho mỗi người một ly sữa nóng.
“Chị Toàn, chị đúng là… cha mẹ tái sinh của em.” Hàn Nguyệt ôm bụng thở dài.