Thứ Nữ Trọng Sinh: Hôn Nhân Hoàn Mỹ

Chương 48

Trước Sau

break
"Sao có thể như vậy được?"
Thẩm Ninh vội vàng nói. "Chuyện này... kể ra thật ngoài ý muốn...”
Nói rồi, bà đem toàn bộ sự tình kể lại tường tận.
Hóa ra mấy ngày trước, một vị cố giao của Phó lão thái gia … mấy năm nay gần như không liên lạc … bỗng nhiên từ kinh thành đến Giang Nam tìm gặp. Trong lúc uống rượu, vị khách không mời ấy lại làm mối cho Phó Vân Sơn.
Lão thái gia uống đến cao hứng, trong men say liền lập tức gật đầu đồng ý, còn thuận tay viết hôn thư... Đối tượng chính là nhị tiểu thư nhà Triệu Thượng thư ở kinh thành.
Vì trước đó Thẩm lão phu nhân gửi thư, chỉ nói hai đứa trẻ đều chưa đến tuổi, chuyện thành thân không vội. Chỉ bảo khi Phó Vân Sơn lên kinh, có thể lưu lại vài ngày, nhân tiện xem thử tính tình hai đứa có hợp hay không...
Hai phu thê bọn họ vốn còn chưa kịp nói chuyện này với Phó lão thái gia, nào ngờ bên phía Phó lão thái gia lại ra tay trước.
Dù nói rằng hôn nhân là do cha mẹ định đoạt, do mai mối sắp đặt, nhưng Phó lão thái gia vừa là cha chồng của Thẩm Ninh, lại là gia chủ của Phó gia, việc định thân cho cháu trai, dĩ nhiên không có lý nào bị phản đối.
Thẩm lão phu nhân: “……”
“Nhân sinh a…”
Trầm mặc hồi lâu, Thẩm lão phu nhân mới bất đắc dĩ thở dài: “Luôn xảy ra chuyện bất ngờ, chung quy vẫn có chút đáng tiếc ...”
Nói đến đây bà ngừng lại một chút, suy nghĩ cẩn thận rồi tiếp tục: “Bất quá nếu là nói đến Triệu gia, đó cũng là một gia tộc tốt. Con cái Triệu gia đều được dạy dỗ rất tốt, đại cô nương nhà bọn họ đã đính hôn với cháu trai của cố Thị lang Tống gia, nghe nói rất giỏi việc quán xuyến gia đình, là một người tốt. Vậy thì nhị cô nương của họ chắc hẳn cũng không tệ.”
Thẩm Ninh do dự nói: “Chuyện này thì cũng được, chỉ là… Nhị ca… sợ rằng sẽ giận ta mất?”
Thẩm Yên Kiều là nữ nhi của nhị ca Thẩm Khắc, mà với tính tình cứng nhắc của vị nhị ca này, trong lòng Thẩm Ninh cũng có chút kiêng dè.
“Nhị ca con vẫn chưa biết chuyện này, cho dù có biết, hắn là người tuân thủ lễ pháp nhất, sao có thể trách con được.”
Thẩm lão phu nhân vội vàng vỗ vỗ tay nữ nhi, nói: “Chỉ là bên phía tam nha đầu … Ai… chỉ sợ sẽ có chút khó mà nguôi ngoai được ...”
Nói rồi lại tiếp lời: “Còn có Vân Sơn nữa, ta nhìn đứa nhỏ ấy dường như cũng rất xem trọng vị tam tỷ tỷ này… Con vẫn nên khuyên nhủ nó một chút ...”
“Vân Sơn là người biết nặng nhẹ.”
Thẩm Ninh vội nói: “Hôn sự là do tổ phụ hắn định đoạt, hắn nào dám không tuân theo? Hơn nữa, Triệu thượng thư và tiên sinh ở thư viện của Vân Sơn là bằng hữu chí giao, Vân Sơn vô cùng kính trọng ân sư, sao có thể đắc tội với bằng hữu của ân sư?”
Thẩm lão phu nhân chậm rãi gật đầu, hiểu được ý của nữ nhi: Người cần an ủi, e rằng chỉ có một mình Thẩm Yên Kiều mà thôi.
“Ta chỉ lo Tam cô nương…”
Thẩm Ninh có chút cầu cứu nhìn về phía Thẩm lão phu nhân, lại nói: “Nha đầu ấy vốn là đứa trẻ lanh lợi, tính tình cũng có phần mạnh mẽ…”
Bà sợ Thẩm Yên Kiều sẽ làm ra chuyện gì vượt quá khuôn phép. Dù sao trong ấn tượng của bà, vị Tam cô nương này là người không chịu thiệt thòi bao giờ. Tâm tư lại sâu sắc, thật khiến người ta khó mà yên lòng.
Nói thật, bà vẫn luôn không quá xem trọng Tam cô nương Thẩm Yên Kiều. Tuy rằng dung mạo xuất chúng nhất trong Thẩm phủ, nhưng chọn thê tử phải chọn người hiền đức, mà bà lại không thích tính tình của Tam cô nương này.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc