Đúng lúc này, Thẩm Yến Tùng đã quay lại.
Thực ra hắn cũng chẳng đi xa thật, chỉ là cố ý để lại không gian cho Phó Vân Sơn và Thẩm Yên Kiều nói chuyện. Nhưng vừa lúc nhìn thấy Thẩm Yên Kiều nắm lấy tay áo Phó Vân Sơn…
Hắn sợ có chuyện gì không hay xảy ra, dù sao trong phủ người nhiều miệng lắm, không thích hợp lắm.
“Đại ca.”
Thẩm Yên Kiều âm thầm thở phào, vừa thấy Thẩm Yến Tùng đến liền nhanh chóng chuyển chủ đề, cười nói:
“Đa tạ huynh đã tặng A Liễu bàn tính.”
Mấy ngày trước, Thẩm Yến Tùng có tặng Thẩm Yến Liễu một bàn tính làm từ gỗ tử đàn khắc minh văn, vô cùng hiếm có. Thẩm Yến Liễu trân quý đến mức không rời tay, nàng cũng muốn nhân dịp này cảm ơn Thẩm Yến Tùng một tiếng.
“Chuyện giữa huynh đệ trong nhà mà.”
Thẩm Yến Tùng cười nói: “Tam muội khách sáo rồi.”
“A Liễu thích tính toán sao?”
Phó Vân Sơn nghe đến đây, bỗng có chút tiếc nuối:
“Sớm biết vậy, ta đã mang tặng A Liễu cái của tiên sinh Tống rồi!”
Như thế, tam tỷ hẳn sẽ càng vui hơn.
Có Thẩm Yến Tùng ở đây, Thẩm Yên Kiều không tiện nhiều lời, chỉ có thể đợi tìm thời điểm thích hợp để giải thích rõ ràng với tiểu tử này sau.
Đợi đến khi Thẩm Yên Kiều quay lại Mặc Trúc viện, chưa được bao lâu, Thu Vũ đã đến bẩm báo:
“Phó thiếu gia sai người khiêng lễ vật tặng cô nương đến rồi ạ.”
“Khiêng đến?”
Thẩm Yên Kiều vừa nghe thấy chữ này, ánh mắt khẽ giật một cái.
Thu Vũ cười nói: "Không phải khiêng sao... Cái rương lớn như vậy, không biết còn tưởng là muốn dọn nhà nữa đấy."
Thẩm Yên Kiều vội vàng bước tới xem, chỉ thấy dưới mái hiên trong sân có đặt một chiếc rương lớn.
Vì tiểu đồng khiêng rương tới không tiện vào viện, Thu Nguyệt cùng mấy ma ma phải tốn không ít công sức mới mang được vào.
Chờ khiêng vào phòng xong, Thẩm Yên Kiều liền bảo Thu Vũ mở ra. Vừa mở nắp, lập tức lộ ra một rương đầy ắp vật phẩm: từ đồ chơi, thức ăn, đến y phục, trang sức... cái gì cũng có đủ.
Thẩm Yên Kiều: "..."
Quả nhiên là đứa trẻ này quá thật thà rồi.
Còn chưa kịp nghĩ ra quà đáp lễ thích hợp, mấy ngày sau, vợ chồng Thẩm Ninh lại đến kinh thành sớm hơn dự định.
Lần này bọn họ đến không giống như Phó Vân Sơn đến một mình khi trước, mà là toàn bộ Thẩm phủ nhấc lên một trận náo nhiệt. Thẩm lão phu nhân cũng đã lâu chưa gặp nữ nhi, thấy Thẩm Ninh thì không khỏi kích động vô cùng.
Mọi người lần lượt đến hành lễ.
"Đứa trẻ ngoan."
Thẩm Ninh thấy Thẩm Yên Kiều, nắm lấy tay nàng, trong ánh mắt thoáng qua một tia bất an khó phát giác. "Mấy ngày không gặp, càng lớn càng xinh đẹp rồi...”
Thẩm Yên Kiều nhạy bén nhận ra sự bất an trong lòng bà, nhưng không rõ nguyên do, tự nhiên cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ giả bộ e thẹn cúi đầu, hành lễ thỉnh an.
"Con làm sao vậy?"
Thẩm lão phu nhân thấy Thẩm Ninh có vẻ muốn nói lại thôi, lập tức nhận ra có điều bất thường. Đợi mọi người đều đã gặp mặt, bà viện cớ có chút mệt mỏi, cho lui kẻ dưới, chỉ giữ lại Thẩm Ninh rồi quan tâm hỏi han.
"Mẫu thân không biết đó thôi."
Thẩm Ninh lúc này mới lộ vẻ khó xử, nói: "Trước kia mẫu thân sai người đưa thư, nói muốn để Vân Sơn và Tam cô nương nhà ta kết thân... Chuyện này vốn ta cũng rất mong chờ, thân càng thêm thân, dẫu sao cũng khác với người ngoài."
"Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Thẩm lão phu nhân vừa nghe đã lập tức nhận ra hàm ý trong lời nói. "Là Phó gia xem thường Tam nha đầu của chúng ta? Chê nó là thứ nữ?"
Nữ nhi của Thẩm phủ, dù là thứ nữ thì thân phận cũng không tầm thường. Ở kinh thành, không biết có bao nhiêu gia đình quyền quý muốn cầu thân, sao lại không xứng với một Phó gia ở Giang Nam đang ngày càng sa sút?