Sau khi nhận được thư Thẩm lão phu nhân đưa tới, bà cũng đã do dự mấy ngày liền. Dù sao thông gia trong họ cũng là chuyện tốt, hơn nữa Thẩm phủ có danh vọng ở đó, nếu người được chọn là đại cô nương Thẩm Yên Nhu, bà sẽ chẳng phải bận lòng chút nào.
Nay lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, trong lòng bà ngược lại cũng không cảm thấy có gì đáng tiếc. Triệu gia tuy không thể sánh với nền tảng của Thẩm gia, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Dù rằng biến cố này xảy ra có chút ly kỳ, nhưng bà cũng không có quá nhiều điều để tiếc nuối.
Con trai bà ngày thường vốn là kẻ cứng nhắc, chưa hiểu sự phong nhã, vậy thì cũng không sao cả. Chỉ sợ rằng Tam cô nương kia lại khóc lóc làm ầm lên… Hai phủ lúc đó thật sự sẽ khó mà giữ được thể diện.
“Bên phía Tam nha đầu, ta sẽ nói chuyện với nó.”
Thẩm lão phu nhân cất lời: “Nha đầu này quả có lanh lợi, nhưng gần đây ta thấy, trong sự lanh lợi ấy lại có phần thiện lương, hẳn là một đứa trẻ hiểu chuyện.”
Thẩm Ninh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia nghi hoặc: trước nay mẫu thân nàng chưa từng đánh giá Tam cô nương như vậy…
Gần đây?
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tam cô nương này gần đây có thể thay đổi được bao nhiêu chứ?
…
Chiều hôm ấy, khi mọi người đều đang nghỉ trưa, Ngọc ma ma bên cạnh Thẩm lão phu nhân lấy cớ muốn hỏi Thẩm Yên Kiều về một mẫu thêu mới, liền mời nàng sang viện của lão phu nhân.
“Tổ mẫu?”
Nhìn thấy tổ mẫu không nghỉ ngơi mà đang tựa vào tháp uống trà, Thẩm Yên Kiều lập tức đoán được hẳn là có chuyện muốn nói với nàng. Nghĩ đến tia bất an trong mắt Thẩm Ninh khi nhìn mình lúc trước…
Trong lòng nàng đã đoán được tám, chín phần.
“Tam nha đầu, lại đây ngồi.”
Thẩm lão phu nhân vẫy tay, tươi cười hiền hòa: “Có chuyện này, ta muốn nói riêng với con.”
Thẩm Yên Kiều lập tức bước tới, nhận lấy chiếc chùy nhỏ từ tay tiểu nha đầu đứng cạnh lão phu nhân, vừa nhẹ nhàng đấm chân cho tổ mẫu, vừa mỉm cười dịu dàng:
“Con xin kính cẩn lắng nghe lời dạy bảo của tổ mẫu … tổ mẫu hãy tựa vào trong một chút, như vậy sẽ thoải mái hơn.”
Thẩm lão phu nhân càng nhìn càng thấy cháu gái mình hiểu chuyện, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.
Vừa quan sát Thẩm Yên Kiều, bà vừa chậm rãi nói qua mọi chuyện.
“Nhà Triệu Thượng thư?”
Đôi mắt Thẩm Yên Kiều sáng lên.
Đây chẳng phải cũng giống như tiền kiếp, Phó Vân Sơn kết thân với nhà họ Triệu sao?
Đời này vẫn không thay đổi, xem ra đúng là duyên trời đã định.
“Chuyện này là do Phó lão thái gia quyết định.”
Thẩm lão phu nhân không nhìn ra phản ứng của nàng, lại vội vàng nói tiếp: “Đây cũng là duyên phận, không còn cách nào khác… con…”
Nói rồi, bà nhìn thẳng vào Thẩm Yên Kiều.
“Chuyện này con hiểu.”
Thẩm Yên Kiều trong lòng như trút được gánh nặng, đột nhiên thấy nhẹ nhõm hẳn, giọng điệu cũng thoải mái hơn nhiều:
“Biểu đệ Vân Sơn đúng là có phúc, mà phúc lớn vẫn còn ở phía sau nữa...”
Đây là thật sự đấy, một danh thần trứ danh đời sau, chẳng lẽ không phải đại phúc sao!
Thẩm lão phu nhân: “……”
Tam nha đầu đây là phản ứng gì vậy?
Bà liếc nhìn chiếc khăn tay sớm đã được ma ma chuẩn bị sẵn, sợ rằng Tam nha đầu sẽ đau lòng mà khóc đến mất cả chừng mực.
Nào ngờ chẳng những không dùng đến, mà nhìn đi nhìn lại, hình như Tam nha đầu này còn có vẻ vui mừng hớn hở?
Chẳng lẽ bà già rồi mắt mờ, nhìn lầm sao?
“Tổ mẫu, vừa rồi Ngọc ma ma nói muốn xem hoa văn, con tiện thể mang thêm mấy cái tới đây.”