“A— kỳ lạ quá... Ưm—”
Thời Dã bất an vặn vẹo người, muốn đem dị vật đẩy ra ngoài. Không ngờ lại làm ngón tay càng vào sâu bên trong.
“Ah ưm, kì quá, không... Đừng động đậy...”
“Được mà.” Tưởng Nam Ngũ gặm lấy vành tai tinh tế của cậu: “Cậu đang thấy thoải mái đúng không? Cảm nhận đi.”
Ngón tay chọc nhiều hơn, bắt chước động tác giao hợp đút vào rút ra.
Chỗ đó thật mềm, giống như trời sinh ra để làʍ t̠ìиɦ.
Từ trước tới nay Tưởng Nam Ngũ rất ghét việc cha anh đưa tặng người lên giường cho anh. Nhưng hôm nay anh phải thừa nhận một việc, là con người không có khả năng không trúng kế. Nếu không trúng kế là do không gặp được một cái bẫy được thiết kế riêng cho người.
“A...”
Lúc hai ngón tay vào trong, ở đó đã có một chút dịch trơn. Tiến vào càng thuận lợi.
“Đau...”
Tưởng Nam Ngũ để lại một dấu răng nhợt nhạt trên xương quai xanh của cậu: “Lát nữa sẽ không đau.”
Thời Dã biết được kích cỡ và chiều cao của anh nhờ ŧıểυ Bảo nên không đời nào tin câu này.
Mới nhét hai ngón tay vào trong đã đau như vậy, nếu ©ôи th!t của anh ta đi vào...
“Hic... Không... Thực sự không được mà... Oa hu hu...”
Nếu biết trước mọi chuyện sẽ như này thì cậu đã chọn cái nhỏ hơn vào lần đầu tiên của mình.
Cậu bị ham muốn và dị vật phía sau làm nóng nực, muốn anh tiến vào để sướиɠ hơn nhưng lại sợ càng đau.
“Lát nữa sẽ không đau.”
Tưởng Nam Ngũ thử dùng ba ngón tay rút ra đút vào vài lần, phát hiện lỗ nhỏ chảy ra nước, không phải ảo giác của anh.
Làm vài lần, anh rút ngón tay ra hoàn toàn. Thay thế bằng ©ôи th!t đã cứng như sắt.
Thời Dã bị ©ôи th!t chọc chọc một xíu đã sợ ngay : “Hic... Không vào được đâu... Của cậu lớ—lớn quá...”
“Vào được.” Anh đứng thẳng eo, một tay ngăn việc cậu khép chân lại theo bản năng, một tay đỡ ©ôи th!t của anh: “ŧıểυ Dã, cậu đang chảy nước, thấy không.”
Thời Dã xấu hổ đỏ mặt.
“A... Ha...”
Quá chặt, bao quy đầu vừa tiến vào phải lùi lại.
Tưởng Nam Ngũ nhẫn nhịn đến mức chảy mồ hôi đầy đầu.
“ŧıểυ Dã, thả lỏng.”
Vừa nói vừa chậm rãi nâng eo lên, đẩy thằng em của anh vào trong.
Lỗ nhỏ bị tách ra, ©ôи th!t của anh từng khúc tiến vào trong cơ thể cậu. Trong nháy mắt cậu cảm thấy như nội tạng của mình đều đang bị cây hung khí kia chèn ép.
“A— đau, đau quá... Nhẹ thôi... Chậm... A hic, không muốn... Bỏ đi mà... A...”
Hai mắt thiếu niên rơi lệ, đuôi mắt hơi đỏ. Anh thương xót trong lòng nhưng dưới thân lại thành thật đẩy thêm vài cm.
“A đau... Đừng tiến thêm nữa... A... Tôi chịu không nổi... Hic...”
Cậu đau đến mức nắm chặt gối ôm, nhưng anh nghe cậu xin tha thì càng hứng, ©ôи th!t cứng hơn nữa.
Ở trong mắt Tưởng Nam Ngũ, phía trên là Thời Dã mặc đồng phục xanh trắng rớt nước mắt xin tha, phía dưới lại là miệng nhỏ của cậu đang ngậm chặt ©ôи th!t của anh, nó còn đang lộ ra ngoài phân nửa.
Cảm giác ©ôи th!t bị bao quanh bởi sự mềm mại ấm áp làm anh như phát điên.
Anh cúi xuống hôn cậu, ôm cậu vào trong lòng ngực.
Sau đó, 1 phát đẩy mạnh vào.
Trong nháy mắt căn phòng phát ra tiếng rêи ɾỉ khi được thỏa mãn của anh, còn có tiếng cậu mất khống chế la lên.
“Aaa— đau, đau quá... Cậu rút ra, rút ra mau, hic... A, đau quá... Hic...huhu”
Thời Dã đau đến mức khóc liên tục, tiếng nức nở không ngừng được.
“Lát nữa sẽ không đau.”
Tưởng Nam Ngũ nhẹ nhàng nói, cơ thể lại bởi vì được nếm trải sung sướиɠ mà không ngừng đẩy tới.
Cậu bị choáng vòng vòng vì kɧoáı ©ảʍ khi ©ôи th!t to lớn gian nan tiến vào, cơn đau và sướиɠ cùng lúc đánh tới.
“A a a a— Nhanh quá... Nhanh... Tưởng Nam Ngũ, cậu làm chậm chút... Chậm lại đi mà... Aa— Cầu xin cậu... Aaa.”
Lời cầu xin của cậu bị những cơn thúc của anh làm loạn linh tinh lên. Lời là chịu không nổi xin tha nhưng ra khỏi miệng lại như rêи ɾỉ cầu mong được làm mạnh hơn.
©ôи th!t chìm vào trong sự ấm áp không thể kiềm chế. Anh rút ra đút vào liên tục như không muốn sống, nhưng luyến tiếc rút ra quá nhiều nên đâm vào rất hung hăng.
Thời Dã bị đυ. tàn bạo như thế một lát đã trở nên mê ly, ánh mắt rã ra. Không còn xin tha nữa, miệng chỉ phát ra những tiếng rêи ɾỉ nhẹ nhẹ.
Anh bị giọng của cậu làm hứng phấn hơn, chỉ đành cắn răng ngồi dậy bóp eo cậu. Mạnh mẽ thúc vào trong, mỗi lần đều đâm tới chỗ sâu nhất của cậu, khiến nơi đó chảy ra dịch.
Mông cậu bị đâm đến mức đỏ hồng lên, lỗ nhỏ bị cọ xát càng thêm mẫn cảm chảy nước. Chất lỏng dọc theo động tác thúc ©ôи th!t của anh chảy xuống ga giường.
Kích cỡ, chiều dài của Tưởng Nam Ngũ và thể lực đều không hổ danh phẩm chất cao đẳng. Thời Dã bị anh đυ. ra một lần nhưng anh vẫn chưa bắn lần nào.
Chàng trai ngày thường ôn hòa, dịu dàng giờ đây như một con thú hung hãn. Chỉ nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp làm tới tấp, cậu bị đυ. đến mức vị trí chếch lên đầu giường, anh lập tức kéo chân cậu lại chỗ cũ.
Trên đồng phục xanh trắng đã không còn sạch sẽ, bị dính chút dịch sậm màu, đôi mắt anh càng tối tăm.
“Dơ rồi.” Tưởng Nam Ngũ bảo: “Cậu bị tôi làm dơ.”
“Ưm... Uh...”
Thời Dã bị anh ôm trong lòng ngực, lỗ nhỏ bị ©ôи th!t đâm mấy chục lần rốt cuộc cũng nghỉ ngơi được một chút.
“A... Ưm... Nóng...” Thời Dã vặn vẹo eo: “Ngứa...”
tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong cơ thể cậu, tốc độ tinh tế gây ra sự ngứa ngáy.
Anh tán một phát vào mông cậu.
“Đàng hoàng đi.”
“A... Biết rồi...”
Bị đánh một phát làm cậu co rút lỗ nhỏ theo bản năng, kẹp chặt làm anh kêu lên.
Cái lỗ nhỏ đáng thương này sau khi bị phá trinh đã trở nên rất mẫn cảm, thậm chí còn cảm nhận được ©ôи th!t gân guốc của anh đang nẩy lên trong người cậu.
Hai người ôm nhau, từng người lấy lại hô hấp.
Bắn tinh xong Tưởng Nam Ngũ vẫn còn cứng.
Thời Dã từng nghe nói là lần đầu tiên làʍ t̠ìиɦ sẽ bắn rất nhanh, bắn xong cũng sẽ mềm lại.
Hôm nay tự mình trải nghiệm làm cậu không biết đây là lời đồn sai hay do thiên phú bẩm sing của Tưởng Nam Ngũ.
“Ưm...”
Thời Dã khóc nhiều nên mắt đã đỏ, anh hôn vào khóe mắt cậu: “sướиɠ không?”
Cậu lấy lại tinh thần, nhúc nhích cơ thể, chủ động lại gần hôn anh.
“Muốn nữa.”
Anh sửng sốt một lát, rồi đảo khách thành chủ, hôn cho cậu thở hổn hển mới thôi. Sau đó thừa dịp cậu chưa kịp phản ứng, lại thẳng lưng hung hăng đυ. tiếp.
“cᏂị©Ꮒ chết cậu.”
Tưởng Nam Ngũ không biết rằng anh dùng khuôn mặt ôn hòa nói ra lời như vậy có sức hút rất lớn.
Trai tráng sinh lý tốt thật.
Thời Dã lại bị ấn xuống đυ. tới tấp, lần này anh bắn xong cậu đã cảm thấy cơ thể không ổn, thể lực yếu xìu. Giọng khàn, khi nãy khóc làm mắt đau, nên lại xin tha.
Anh đồng ý nhưng lúc giúp cậu đi tắm rửa lại làm tiếp một lần ngay phòng tắm.
Lúc Thời Dã hôn mê đã là 5 giờ chiều.
Ba lần, 5 tiếng.
Cậu cố nhìn thoáng qua điện thoại.
Tài khoản Wechat 150 vạn.
Bỗng nhiên cảm thấy bị hiếp ngỏm cũng chấp nhận nhắm mắt xuôi tay.