Thế Tử Dưỡng Muội Vô Độ

Chương 4

Trước Sau

break



Trong sân trồng một cây bạch quả, lá trên cành chưa rụng hết, có ánh sáng mặt trời rực rỡ xuyên qua kẽ lá chiếu xuống. Có một thiếu niên đang từ dưới gốc cây đi tới. Hắn mặc một bộ trường bào màu vàng nhạt, thắt lưng bằng da màu đen, càng làm nổi bật dáng người cao thẳng của hắn.

Ánh mặt trời chiếu lên người hắn, trong khoảnh khắc Tiết Thanh Ninh cũng không phân biệt được rốt cuộc là ánh mặt trời sáng hơn hay là thiếu niên sáng hơn.

Người này chính là Mạnh Duệ ư?

Trong nguyên tác, Mạnh Duệ là nam thứ, thân là thế tử Trấn quốc công. Trái ngược với vẻ u ám lạnh lùng của nam chính Lâm Tinh Thừa, hắn lại dương quang tuấn tú. Nhưng cũng giống như Lâm Tinh Thừa, Mạnh Duệ cũng thích Tiết Thanh Toàn, vì nàng ấy mà làm rất nhiều việc. Thậm chí hắn vì Tiết Thanh Toàn mà không tiếc đối đầu với Thái tử, coi như là gián tiếp giúp Lâm Tinh Thừa lên ngôi hoàng đế.

Đáng tiếc cuối cùng hắn vẫn bị Tiết Thanh Toàn phát cho một tấm thẻ người tốt. Đồng thời vì bị tân đế Lâm Tinh Thừa kiêng kỵ, hắn rơi vào kết cục tuy được phong Quận vương nhưng bị điều ra Vân Nam trấn thủ, cả đời không được về kinh, coi như là bị giáng chức trá hình. May mắn là có một cô nương vẫn luôn thầm thương trộm nhớ hắn, thủy chung ở bên cạnh hắn không rời không bỏ, coi như là miễn cưỡng có một kết cục viên mãn.

Nhưng trong nguyên tác không hề viết Mạnh Duệ và Tiết Nguyên Thanh có giao tình gì, bây giờ sao hai người bọn họ lại đánh nhau xong lại làm bạn, trở thành bằng hữu rồi? Hơn nữa, Tiết Thanh Ninh còn nhớ, bởi vì Mạnh Duệ là nhi tử mà phu nhân Trấn quốc công sinh ra khi đã gần bốn mươi tuổi, trên hắn lại chỉ có hai vị tỷ tỷ ruột, cho nên phu nhân Trấn quốc công xem hắn như trân bảo, từ nhỏ được nuông chiều như vàng như ngọc mà lớn lên.

Trấn quốc công là một võ tướng, lăn lộn trong quân đội nhiều năm, quanh năm trấn thủ biên cương. Không chịu nổi việc phu nhân Trấn quốc công cưng chiều Mạnh Duệ như vậy nên năm Mạnh Duệ mười tuổi, bất chấp sự phản đối của phu nhân Trấn quốc công, ông đã dẫn hắn cùng đi biên cương, muốn rèn luyện tâm tính của hắn.

Mấy năm đó tuy phu nhân Trấn quốc công vẫn luôn gửi thư giục Trấn quốc công đưa Mạnh Duệ về kinh nhưng Trấn quốc công luôn không để ý. Tuy trong sách không viết rõ nhưng Tiết Thanh Ninh đoán, hẳn là sau khi Tiết Thanh Toàn về kinh thì Mạnh Duệ mới về kinh phải không? Vậy bây giờ là Mạnh Duệ về kinh trước thời hạn, hay là người này chỉ là trùng tên với thế tử Trấn quốc công Mạnh Duệ mà thôi?

Trong đầu nàng đang nghĩ đến những chuyện này thì Mạnh Duệ đã bước chân vào trong nhà.

Khác với Tiết Nguyên Thanh, mỗi lần vào nhà xong liền theo bản năng nhìn về phía gian đông, sau khi Mạnh Duệ vào nhà liền nhìn về phía gian tây. Vừa rồi hắn ở trong sân xem hoa cỏ, đã chú ý tới cửa sổ của gian tây đang mở, có một tiểu cô nương đang ngồi trên giường gỗ cạnh cửa sổ mải mê viết chữ.

Tiểu cô nương được nuôi dưỡng rất tốt, má phúng phính, làn da trắng hồng giống như một đóa hải đường đang e ấp nở rộ trên cành vào đầu xuân, vô cùng xinh đẹp, nhưng nhìn nàng thẳng lưng, cúi đầu chăm chú viết chữ lại giống như một tiểu đại nhân, cho người ta cảm giác khá kỳ diệu. Vì vậy sau khi vào nhà, Mạnh Duệ liền quay đầu nhìn về phía gian tây, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt Tiết Thanh Ninh nhìn qua.

Không biết tiểu cô nương nghĩ đến điều gì, đôi mắt hạnh mở to, vẻ mặt rất ngạc nhiên, ngũ quan trông rất tinh xảo, thanh tú.

Lúc này Tiết Nguyên Thanh cũng nhìn thấy Tiết Thanh Ninh, quay người gọi nàng: “Ninh Ninh, sao muội lại ở đây?”

Tiết Thanh Ninh thầm nghĩ, ta còn có thể ở đâu được nữa? Bị đại ca phạt chép chữ thôi. Nhưng ngay sau đó nàng liền chú ý tới quầng thâm tím bên mắt trái của Tiết Nguyên Thanh cùng khóe môi bị rách. Phải nói là, trông khá thảm hại, cũng khá đau.

Tiết Thanh Ninh đau lòng, lập tức đứng dậy khỏi giường, bước nhanh tới nắm lấy cánh tay phải của hắn, lo lắng hỏi: “Nhị ca, huynh có đau không? Trên người còn chỗ nào bị thương nữa không?”

Phải dùng lực mạnh đến mức nào mới có thể đánh nhị ca nàng thành ra như vậy chứ?

Tiết Thanh Ninh vừa đau lòng, vừa tức giận, nhất thời nào còn nhớ tới chuyện Mạnh Duệ có phải là thế tử Tĩnh Quốc Công nữa hay không? Nàng quay người lại chất vấn Mạnh Duệ: “Sao huynh lại đánh nhị ca ta?”

Tiếc là tuy nàng rất tức giận nhưng vì viên kẹo mạch nha bạc hà trong miệng vẫn chưa tan hết nên câu chất vấn này nghe có hơi không rõ ràng. Hơn nữa, hiện tại nàng còn có má phính trẻ con, khuôn mặt tròn trịa nên nhìn thế nào cũng không có chút khí thế hung dữ nào, ngược lại chỉ khiến người ta thấy nàng đáng yêu, thú vị. Ít nhất bây giờ Mạnh Duệ rất muốn đưa tay véo má phúng phính của nàng.

Vất vả lắm mới nhịn được, hắn nhìn về phía Tiết Nguyên Thanh, nhướng mày, cười hỏi: “Đây là muội muội của huynh à?”

Trên đường đến phủ Tiết gia vừa rồi hắn đã nghe Tiết Nguyên Thanh nói qua, y có một muội muội, rất đáng yêu, bây giờ nhìn thế này, quả thực rất đáng yêu.

Tiết Nguyên Thanh rất yêu quý Tiết Thanh Ninh, cảm thấy muội muội này của mình dung mạo tốt, tính tình tốt, còn biết làm ra những loại bánh điểm tâm và các loại đồ chơi mà trước đây hắn chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe nói qua. Tóm lại hắn cảm thấy Tiết Thanh Ninh không có chỗ nào không tốt, chỉ hận không thể cho tất cả mọi người biết hắn có một muội muội tốt như vậy. Cho nên hễ là bằng hữu mà hắn công nhận, hắn sẽ thường xuyên khoe khoang trước mặt người ta rằng mình có một muội muội tốt.

Bây giờ nghe Mạnh Duệ hỏi như vậy, Tiết Nguyên Thanh liền đưa tay xoa đầu Tiết Thanh Ninh rồi cười nói với Mạnh Duệ: “Đúng vậy. Thế nào, muội muội ta rất đáng yêu phải không?”

Tiết Thanh Ninh:......

Vết thương trên mặt huynh hình như là do người này đánh đấy, vậy mà bây giờ huynh còn có thể cười với hắn sảng khoái như vậy sao?

Tiết Nguyên Thiều vẫn luôn âm thầm đánh giá Mạnh Duệ.

Dung mạo thiếu niên rất tuấn tú, giữa lông mày có một cỗ anh khí, khiến cả người hắn trông sáng sủa, bức người. Chất liệu bộ y phục trên người hắn nhìn là biết rất quý giá, trên eo đeo một miếng ngọc bội, hẳn là được làm từ ngọc dương chi thượng hạng. Đặc biệt là khí thế tự tin, kiêu ngạo trên người hắn...... người này chắc chắn không phải con cháu nhà bình thường.

Trong đầu Tiết Nguyên Thiều lập tức lóe lên ý nghĩ này.

Tuy nhiên trong kinh thành quan lại quyền quý rất nhiều, bản thân Tiết Nguyên Thiều cũng là đích trưởng tử của phủ Vinh Xương Bá nên cũng không tiếp tục tìm hiểu sâu. Ngược lại khi không biết thân phận thật sự của Mạnh Duệ, hắn vẫn đối đãi với y bằng lễ nghi bởi vì hắn hiểu đệ đệ của mình. Tuy đệ ấy làm việc có phần bốc đồng nhưng cũng không phải hoàn toàn không có đầu óc. Người mà đệ ấy vừa gặp mặt đã bị đánh một trận mà vẫn có thể xem là bằng hữu, thậm chí còn vội vàng dẫn về cho hắn xem, chắc chắn phẩm tính sẽ không tệ đến đâu.

Hắn liền đứng dậy khỏi ghế, bước tới trước bàn sách, hơi cúi người, chắp tay hành lễ, nói: “Hân hạnh gặp Mạnh công tử.”

Nhìn tuổi tác của Mạnh Duệ, hẳn là tương đương với Tiết Nguyên Thanh, vậy chắc chắn là nhỏ hơn Tiết Nguyên Thiều, thế mà bây giờ Tiết Nguyên Thiều lại rất khách sáo hành lễ với hắn, có thể nói là rất khiêm hòa có lễ.

Mạnh Duệ cũng đáp lễ.

Sau khi gặp mặt, Tiết Nguyên Thiều mời Mạnh Duệ ngồi vào ghế trong sảnh chính, gọi tiểu đồng dâng trà, lại khách khách sáo sáo nói chuyện với hắn.

Tiết Nguyên Thanh thiếu kiên nhẫn ngồi ngay ngắn nói chuyện với người khác như Tiết Nguyên Thiều. Hơn nữa, hắn cảm thấy mình và Mạnh Duệ đã rất thân quen, không cần phải khách sáo như vậy. Thấy trên bàn sách có một đĩa bánh ngọt, kiểu dáng cực kỳ tinh xảo, hắn liền đưa tay lấy một cái ăn. Ăn một miếng thấy ngon, hắn quay đầu hỏi ngay Tiết Thanh Ninh: "Ninh Ninh, đây là muội nghĩ ra sao?"

Loại bánh ngọt này hắn chưa từng thấy trước đây, đầu bếp trong phủ chắc chắn cũng không nghĩ ra được loại bánh ngọt có kiểu dáng tinh xảo nhìn là biết rất tốn công phu như vậy, nhất định là Tiết Thanh Ninh nghĩ ra.

Bánh sen này có thể nói là giòn tan, Tiết Nguyên Thanh lại là người làm việc không câu nệ tiểu tiết, tính tình lỗ mãng nên lúc này có vụn bánh rơi xuống vạt áo gấm của hắn. Thế mà hắn cũng chẳng thèm quan tâm!

Tiết Thanh Ninh thấy không vừa mắt, lấy khăn tay phẩy đi vụn bánh trên vạt áo hắn rồi nói với vẻ không hài lòng: "Ăn đi."

Bình thường chẳng phải hắn luôn nói võ nghệ của mình rất tốt sao? Năn nỉ ỉ ôi mãi, mẫu thân mới đồng ý mời một vị sư phụ biết võ về dạy hắn. Chẳng phải hắn cũng theo sư phụ học võ nghệ được một hai năm rồi sao? Sao hôm nay gặp Mạnh Duệ lại bị hắn ta đánh thành ra dáng vẻ này? Cũng không biết đau, còn cứ cười hề hề!

Còn Mạnh Duệ kia nữa, vừa rồi Tiết Thanh Ninh đã cẩn thận quan sát, trên người hắn dường như không có chút vết thương nào, có thể thấy võ nghệ của hắn cao đến mức nào. Điều này càng khiến Tiết Thanh Ninh nghi ngờ Mạnh Duệ là thế tử Tĩnh Quốc Công. Bởi vì Tĩnh Quốc Công đã từng đưa nhi tử mình đến biên cương rèn luyện, chắc hẳn khi có chiến sự, hắn cũng đã từng ra trận, thấy máu, giết người, đây hoàn toàn không phải là thứ mà Tiết Nguyên Thanh học võ mấy năm là có thể đánh thắng được.

"Vẫn là Ninh Ninh tốt với ta nhất." Tiết Nguyên Thanh cười cảm ơn Tiết Thanh Ninh, sau đó hắn cầm lấy đĩa đựng bánh sen, bước vào trong sảnh. Khi đến bên cạnh Mạnh Duệ, hắn đưa đĩa bánh về phía y: "Đây là bánh sen muội muội ta làm, vị rất ngon. Huynh thử một cái đi."

Tiết Thanh Ninh:......

Bánh sen này nàng chỉ nói sơ qua với người trong tiểu trù về kiểu dáng và nguyên liệu làm bánh, còn cách làm cụ thể thì vẫn là do người trong tiểu trù tự mình nghiên cứu. Sao bây giờ đến miệng Tiết Nguyên Thanh lại như thể toàn bộ công lao đều là của nàng vậy.

Mạnh Duệ không thích ăn bánh ngọt nhưng Tiết Nguyên Thanh lại nhiệt tình đưa cho hắn ăn, hơn nữa bánh sen này trông cũng rất ngon nên hắn vẫn đưa tay lấy một cái. Nếm thử một miếng, hắn cảm ơn Tiết Nguyên Thanh rồi nghiêng đầu, mỉm cười với Tiết Thanh Ninh: "Làm rất ngon."

Người này trời sinh có khóe miệng cong lên, trông như lúc nào cũng mỉm cười, quả thực là một thiếu niên thần thái phi dương. Nhưng nghĩ đến vết thương trên mặt Tiết Nguyên Thanh, Tiết Thanh Ninh vẫn không muốn để ý đến hắn. Hắn ra tay nặng quá rồi, nếu dùng lực mạnh hơn một chút, nàng còn lo Tiết Nguyên Thanh bị hắn đánh mù mắt trái luôn mất.

Nàng chỉ lạnh nhạt nói một câu "Mạnh công tử quá khen" rồi quay người trở về phòng phía tây, ngồi trên giường đất tiếp tục luyện viết chữ. Tuy nhiên nàng vẫn vểnh tai nghe ngóng cuộc đối thoại trong sảnh chính, muốn biết Mạnh Duệ này có thật sự là thế tử Tĩnh Quốc Công hay không.

Tiếc là Tiết Nguyên Thanh lại không để tâm đến chuyện này. Hễ là bằng hữu hắn coi trọng, hắn chưa từng quan tâm đối phương có xuất thân thế nào. Tiết Nguyên Thiều lại là một bậc quân tử khiêm hòa, cũng sẽ không vừa gặp mặt đã dò hỏi thân thế người khác, khiến mình trông như kẻ xu nịnh nên mãi đến khi Mạnh Duệ cáo từ ra về, Tiết Thanh Ninh cũng không biết rốt cuộc hắn có phải là Thế tử Tĩnh Quốc Công không, hay chỉ là người trùng tên với Thế tử Tĩnh Quốc Công. Ngược lại nàng lại nghe Mạnh Duệ hẹn Tiết Nguyên Thanh mấy hôm nữa cùng đi cưỡi ngựa, Tiết Nguyên Thanh sảng khoái đồng ý.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc