Tiết Thanh Ninh vẫn còn nhớ những miêu tả về Lâm Tinh Thừa trong nguyên tác. Ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn, khí chất u ám cao quý, vừa nhìn liền biết không phải kẻ tầm thường.
Tuy nhiên hiện tại dù sao Lâm Tinh Thừa cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, mặc dù trông hắn vẫn cô độc lạnh lùng khó gần nhưng trong ánh mắt vẫn còn mang vài phần non nớt.
Tiết Thanh Ninh hoàn hồn, thấy Lâm Tinh Thừa vẫn đang nhìn nàng với ánh mắt lãnh đạm, hoàn toàn không định chủ động chào hỏi nàng, cứ như thể nàng chỉ là một hòn non bộ, một cái cây, là vật chết, không phải vật sống.
Tiết Thanh Ninh rất bất đắc dĩ, nhưng nàng cũng đành phải gật đầu với hắn, chủ động mở miệng bắt chuyện, “Hoa quế này thơm thật, đợi thêm vài ngày nữa nở hết là có thể hái làm bánh gạo nếp hoa quế ăn.”
Vừa dứt lời, dường như nàng thấy khóe môi Lâm Tinh Thừa hơi giật giật.
Cũng phải. Người ta ở đây thưởng hoa quế, trong lòng chắc là nghĩ loại phẩm chất cao khiết như hoa quế nào cần màu xanh biếc đỏ thắm, tự đã là đệ nhất trong các loài hoa, nàng thì hay rồi, vừa mở miệng đã nói đến chuyện ăn uống. Thật đúng là đàn gảy tai trâu, phá hỏng cảnh đẹp.
Tiết Thanh Ninh cảm thấy mặt hơi nóng lên, đưa tay sờ sờ mũi.
Lâm Tinh Thừa đứng đối diện không nói gì. Chắc hẳn là trước giờ hắn chưa từng gặp người nào phàm tục như nàng. Tuy nhiên hắn cũng không quay đầu bỏ đi, chắc là vẫn chưa hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc.
Để giảm bớt sự lúng túng này, Tiết Thanh Ninh cũng không suy nghĩ nhiều, gọi Tiểu Đào mở nắp hộp thức ăn trên tay ra, nàng dùng hai tay bưng đĩa bánh sen lên, đưa về phía Lâm Tinh Thừa.
“Đây là bánh sen vừa mới ra lò, huynh có muốn ăn một cái không?”
Vừa nói xong, Tiết Thanh Ninh liền phản ứng lại, sau câu đầu tiên, câu thứ hai của nàng vẫn là về chủ đề ăn uống. Nàng cảm thấy mình thật sự rất không biết cách bắt chuyện với người khác nên liền im lặng không nói nữa.
May mà Lâm Tinh Thừa cũng không đứng ở đây nữa. Hắn liếc mắt nhìn nàng một cái rồi xoay người bước đi.
Gió thu thổi tung vạt áo hắn, bóng lưng trông khá gầy gò cô đơn.
“Người này sao vậy?” Tiểu Đào vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn, lúc này liền có chút bất bình thay Tiết Thanh Ninh: “Cô nương có lòng tốt nói chuyện với hắn, mời hắn ăn bánh, hắn không nói một lời cảm ơn, thậm chí một chữ cũng không nói đã xoay người bỏ đi. Hắn thật quá kiêu ngạo rồi!”
Tiết Thanh Ninh đặt đĩa bánh sen vừa cầm vào lại hộp đựng thức ăn, vừa đậy nắp lại vừa chậm rãi nói với Tiểu Đào: "Chuyện này có gì to tát đâu, sao ngươi phải la lối om sòm như vậy?"
Hoàng đế tương lai mà, kiêu ngạo một tí cũng là chuyện thường tình. Hơn nữa hiện tại Lâm Tinh Thừa và nàng quả thực không quen biết. Nhưng không sao, chỉ cần sau này Lâm Tinh Thừa thân thiết với Tiết Thanh Toàn là được, đến lúc đó nàng, con cá mặn nhỏ bé là nàng này cũng có thể một bước lên trời.
Dùng ánh mắt ngăn Tiểu Đào nói tiếp, Tiết Thanh Ninh tiếp tục bước chân đi về phía thư phòng của đại ca.
Khi bước vào thư phòng, trong lòng nàng thực sự không muốn, rất muốn quay người bỏ đi nhưng đã muộn, đại ca nàng, Tiết Nguyên Thiều, hiển nhiên đã nghe thấy tiếng bước chân của nàng, đang quay người lại từ phía giá sách. Ánh mắt hắn lập tức dừng lại trên người nàng.
Năm nay Tiết Nguyên Thiều mười tám tuổi, đang ở độ tuổi chuyển giao từ thiếu niên sang thanh niên. Hắn mặc một chiếc áo choàng cổ tròn màu lam đậm, dáng người cao ráo thẳng tắp, cho người ta cảm giác rất trầm ổn nho nhã.
Thấy Tiết Thanh Ninh đứng bất động ở cửa, hắn liền gọi nàng: "Đứng đó làm gì? Lại đây."
Trong lòng Tiết Thanh Ninh rất không muốn nhưng cũng chỉ đành đáp lại một tiếng, chậm chạp bước tới.
Đến khi đi tới chiếc bàn đọc sách rộng lớn đặt cạnh cửa sổ, Tiết Nguyên Thiều đã cầm quyển sách vừa chọn trên giá sách, vừa ngồi xuống chiếc ghế tựa phía sau bàn, vừa hỏi nàng: "Mười lần chép phạt ta giao hôm trước đã xong chưa? Đem lại đây cho ta xem."
Nói xong, hắn đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng lên trên.
Tiết Thanh Ninh có hơi sợ vị đại ca này. Trong ấn tượng của nàng, phụ thân chưa bao giờ dạy dỗ nàng, cũng không quá thân thiết với nữ nhi này. Người ông thân thiết là nữ nhi của La di nương, thứ tỷ của nàng, Tiết Thanh Tuyết. Nhưng nàng cũng không quan tâm, có mẫu thân và hai vị huynh trưởng thân thiết với nàng là đủ rồi. Thế nhưng đại ca lại rất nghiêm khắc với nàng, hoàn toàn có thể xưng là một vị nghiêm huynh.
Thế là nàng đưa mấy tờ giấy đã chép xong qua, thấy Tiết Nguyên Thiều đang cúi đầu xem, trong lòng Tiết Thanh Ninh bắt đầu không kiềm chế được sự thấp thỏm.
Quả nhiên, không lâu sau Tiết Nguyên Thiều ngẩng đầu lên, cau mày nhìn nàng: "Không phải đã bảo muội chép mười lần sao? Tại sao bây giờ mới có bốn lần, sáu lần còn lại đâu?"
Tiết Thanh Ninh chắc chắn không dám nói thực ra nàng chỉ chép bốn lần, sáu lần còn lại nàng vốn còn không biết ở đâu.
"Đại ca…"
Nàng dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiểu Đào mang hộp đựng thức ăn lại. Sau đó nàng vừa mở nắp hộp, vừa cười nịnh nọt với Tiết Nguyên Thiều: "Đây là bánh sen mà đợt trước ta có nói với huynh, hôm nay cuối cùng tiểu trù phòng cũng làm xong. Ta đã nếm thử rồi, mùi vị rất ngon, huynh có muốn thử không? Còn có chén chè ngân nhĩ hạt sen này nữa, mẫu thân nói, bây giờ trời khô hanh, dễ bị nóng trong người, uống cái này thanh nhiệt nhuận phế. Đại ca mau uống đi."
Nàng muốn dùng bánh sen và chè ngân nhĩ hạt sen này để chuyển hướng sự chú ý của Tiết Nguyên Thiều nhưng đáng tiếc viên đạn bọc đường này không có tác dụng với Tiết Nguyên Thiều.
Hắn hờ hững liếc nhìn bánh ngọt và canh mà Tiết Thanh Ninh cố ý đặt trước mặt mình, hắn liền đặt mấy tờ giấy đang cầm trong tay lên bàn, nhìn Tiết Thanh Ninh chậm rãi nói: "Hôm nay ở chỗ ta chép ba lần, về nhà lại chép ba lần nữa. Ngày mai lúc ăn cơm tối ta sẽ kiểm tra."
Điều này có nghĩa là không có đường thương lượng nào cả, hắn nhất định phải bắt nàng bổ sung sáu lần còn lại.
Tiết Thanh Ninh còn có thể làm gì?
Đối mặt với Từ thị và nhị ca, nàng còn có thể làm nũng, than thở gì đó, nhưng trước mặt Tiết Nguyên Thiều, quả thật nàng không có lá gan này, chỉ đành ngoan ngoãn đáp lại một tiếng.
Tiểu cô nương cúi đầu, lông mày cũng rũ xuống trông rất đáng thương khiến Tiết Nguyên Thiều động lòng, vẻ nghiêm nghị trên mặt suýt nữa không giữ được.
Hắn khẽ ho một tiếng, đưa gói giấy dầu đặt trên án thư sang: "Cho muội này."
Tiết Thanh Ninh đưa tay nhận lấy, tò mò mở ra xem, thấy bên trong là từng viên kẹo bạc hà hình tháp.
Kiếp này tuy thân thể nàng rất khỏe mạnh, không có bệnh gì lớn nhưng hình như hơi bị hạ đường huyết, cứ đói là đầu váng mắt hoa, tay chân run rẩy nên trong túi nàng luôn mang theo vài viên kẹo, phòng khi cần đến. Hôm qua nàng mới ăn hết kẹo trong túi, lúc ăn cơm tối tiện thể nhắc tới, không ngờ Tiết Nguyên Thiều lại nhớ.
Trong kinh thành chỉ có Tân Đình Trai bán các loại kẹo hình tháp, gói kẹo này chắc là lúc tan học Tiết Nguyên Thiều cố ý đến Tân Đình Trai mua. Nhưng mà học đường của Tiết Nguyên Thiều ở phía đông thành, Tân Đình Trai lại ở phía tây thành... chút ấm ức trong lòng Tiết Thanh Ninh lập tức tan biến.
Nàng nhón một viên kẹo bỏ vào miệng ngậm, đầu lưỡi lập tức cảm nhận được vị the mát của bạc hà cùng vị ngọt của đường. Nàng mỉm cười ngọt ngào với Tiết Nguyên Thiều, Tiết Thanh Ninh gọi Tiểu Đào đến mài mực cho mình, còn mình thì cầm sách và giấy bút đi đến chiếc giường gỗ cạnh cửa sổ.
Hôm nay sao chép ba lần chữ mẫu thì đã là gì? Vì tấm lòng của đại ca dành cho nàng, cho dù hôm nay hắn bắt nàng sao chép ba mươi lần chữ mẫu nàng cũng cam lòng.
Tiết Nguyên Thiều nhìn nàng ngồi thẳng lưng, tay cầm bút, vẻ mặt nghiêm túc sao chép chữ mẫu bên bàn nhỏ trên giường, dáng vẻ như ông cụ non, khóe môi không khỏi cong lên.
Vẫn phải dạy dỗ mới được. Nếu không cái gì cũng chiều theo tính nàng, sau này nàng sẽ càng thêm lười biếng.
Hắn nhìn thấy đĩa bánh ngọt đặt trên bàn, hình dáng thật sự rất giống hoa sen, cánh hoa xếp lớp lên nhau. Chỉ là một cái bánh ngọt thôi, ăn kiểu gì mà chẳng được? Làm cầu kỳ như vậy để làm gì? Cũng không biết đầu óc muội muội hắn chứa thứ gì nữa.
Tuy trong lòng nghĩ như vậy, Tiết Nguyên Thiều vẫn cầm một cái bánh hoa sen lên ăn. Quả thật rất mềm xốp thơm ngọt. Ăn xong một cái, hắn lại đưa tay lấy thêm một cái trong đĩa nhỏ.
Nhưng chưa kịp đưa cái bánh hoa sen này lên miệng thì hắn nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân. Bước đi khá nhanh, nghe là biết tính tình người đến chắc chắn khá vội vàng. Người dám tự ý ra vào thư phòng của hắn, lại còn đi nhanh như vậy, ngoài nhị đệ của hắn ra, trong phủ không tìm ra người thứ hai. Vì vậy, Tiết Nguyên Thiều cũng không thèm ngẩng đầu lên, vừa tiếp tục lật xem cuốn sách vừa lấy trên giá sách, vừa chậm rãi ăn bánh hoa sen trong tay.
Lúc này Tiết Nguyên Thanh đã bước vào trong phòng.
Thư phòng của Tiết Nguyên Thiều tổng cộng có ba gian. Chính sảnh dùng để tiếp khách, bày biện bàn ghế lọ hoa các loại, gian phía đông đặt án thư và giá sách, gian phía tây là nơi Tiết Nguyên Thiều thỉnh thoảng nghỉ ngơi, cạnh cửa sổ có một chiếc giường gỗ.
Tiết Nguyên Thiều thường ở gian phía đông nên sau khi Tiết Nguyên Thanh vào phòng liền quay người đi thẳng về phía gian phía đông, hoàn toàn không để ý đến Tiết Thanh Ninh đang ở gian phía tây.
Đôi mắt sáng của thiếu niên đầy ý cười. Chưa dừng bước, hắn đã gọi: "Đại ca, đại ca, ta nói cho huynh biết, hôm nay ra ngoài ta gặp một người. Ban đầu ta với hắn lời qua tiếng lại, hai người liền đánh nhau. Không ngờ hắn trông còn nhỏ tuổi hơn ta mà võ công lại lợi hại hơn ta nhiều, ta bị hắn đánh mấy quyền."
Tiết Nguyên Thiều vừa nghe hắn bị đánh, lập tức ngẩng đầu nhìn hắn. Quả nhiên thấy mắt trái của Tiết Nguyên Thanh bị bầm tím một vòng, khóe môi cũng bị rách. Trong lòng y chợt thắt lại, đang định hỏi người đánh hắn là ai thì thấy người đệ đệ vẫn dương dương tự đắc, nói: "Nhưng mà bọn đệ đánh nhau xong lại làm bạn, đã thành bằng hữu rồi. Này, ta còn cố ý dẫn hắn về nhà, muốn cho huynh xem thử người bằng hữu mới quen của ta."
Nói xong, cũng không đợi Tiết Nguyên Thiều lên tiếng, hắn đã quay người ra ngoài cửa sổ gọi: "Mạnh Duệ, mau vào đi."
Tiết Thanh Ninh có quan hệ rất tốt với vị nhị ca này. Vốn dĩ nghe nói hắn bị đánh, nàng lập tức buông bút xuống, đứng dậy muốn đến xem hắn, lúc này đột nhiên nghe thấy cái tên Mạnh Duệ, nàng không khỏi sững người tại chỗ.
Mạnh Duệ?! Người đánh nhau với nhị ca nàng lại là Mạnh Duệ?!
Chưa kịp hoàn hồn, nàng đã nghe thấy bên ngoài có tiếng giày thong thả đều đặn, liền theo bản năng quay đầu lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.