Thế Tử Dưỡng Muội Vô Độ

Chương 2

Trước Sau

break



Tuy Tiết Thanh Ninh rất rõ tại sao mình phải đối xử tốt với Lâm Tinh Thừa, nhưng chắc chắn nàng không thể nói chuyện này với Từ thị. Nàng liền cười nói cho qua chuyện: “Vì con là nữ nhi của nương nên con cũng có tấm lòng nhân hậu giống nương thôi.”

Từ thị cười, Tôn ma ma và các nha hoàn đứng trong phòng cũng cười theo.

Cười xong, Từ thị nghiêng người tới, giơ ngón trỏ tay phải khẽ chọc vào trán nàng, mỉm cười nói: “Con bé này, chỉ giỏi nói mấy lời này để dỗ dành ta.”

Tôn ma ma cũng cười: “Ai cũng nói mẫu nữ giống nhau nhất, nhìn dung mạo của cô nương cũng giống hệt phu nhân lúc trẻ.”

Lời Tôn ma ma tuy có phần khoa trương nhưng dung mạo Tiết Thanh Ninh quả thực có vài phần giống Từ thị. Hai mẹ con đều có khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi mắt hạnh long lanh như nước mùa thu. Điều khác biệt là vì Từ thị đã ngoài ba mươi, trải qua nhiều chuyện đời, trong mắt càng thêm trầm tĩnh và điềm đạm, còn Tiết Thanh Ninh thì còn nhỏ nên đôi mắt sáng như sao, trong veo thuần khiết như nai con.

Nghe vậy Từ thị rất hài lòng, tuy nhiên, ngoài mặt bà vẫn trách mắng Tiết Thanh Ninh: "Không phải nương mắng con, tính tình con chẳng giống ta chút nào. Hồi nhỏ ta rất thích đọc sách viết chữ, nào giống con. Lần nào đại ca con bảo con luyện chữ mà con không khóc lóc sướt mướt? Cho dù có miễn cưỡng luyện được một chút thì cũng chẳng hề để tâm."

Dừng một chút, bà lại mỉm cười kết luận một câu: "Con chỉ để tâm đến chuyện ăn uống với mấy món đồ chơi vơ vẩn thôi."

Tiết Thanh Ninh cũng không để tâm, đang định cười cãi lại thì thấy một nha hoàn vén rèm bước vào, là đại nha hoàn bên cạnh Từ thị, tên là Văn Trúc. Nàng ấy mặc một chiếc áo ngắn màu xanh nước, cổ tay trái đeo một chiếc vòng bạc.

Sau khi vào phòng, nàng ấy khom người hành lễ với Từ thị và Tiết Thanh Ninh rồi đứng thẳng dậy nói: "Đại công tử vừa sai người đến hỏi cô nương đã dậy chưa. Nếu dậy rồi thì bảo cô nương mang bài tập hôm trước người giao đến thư phòng gặp người. Người muốn kiểm tra."

Từ thị vừa nghe, lập tức quay đầu lại cười nói với Tiết Thanh Ninh: "Vừa rồi ta nói gì nào? Người quản con đến rồi, con mau đi đi."

Tuy Từ thị cũng biết đọc, biết viết nhưng chắc chắn không bằng đại nhi tử của bà. Bà lại còn phải quản lý việc nhà, thật sự không có thời gian dạy Tiết Thanh Ninh, trượng phu lại là người tính tình nhàn nhã, giữ quan niệm nữ tử vô tài mới là đức nên vốn chẳng quản chuyện của Tiết Thanh Ninh. Còn nhị nhi tử thì rất hoạt bát, chuyện đọc sách luyện chữ cứ như bùn loãng đắp tường, bản thân còn không quản được mình chứ nói gì đến dạy Tiết Thanh Ninh. Cho nên vẫn là đại nhi tử tốt, học vấn cao, người cũng trầm ổn. Tuy trong lòng hắn cũng cực kỳ thương yêu muội muội Tiết Thanh Ninh này nhưng những việc cần yêu cầu nàng làm thì vẫn rất nghiêm khắc.

Đương nhiên, Tiết Thanh Ninh cũng sợ đại ca này nhất. Nghe Văn Trúc chuyển lời xong, nàng lập tức mặt mày ủ rũ úp mặt xuống bàn. Nàng chắc chắn đã biết chữ, cho dù kiếp trước nàng biết toàn chữ giản thể, bây giờ người ta dùng toàn chữ phồn thể, nhưng mấy năm qua, chữ nào nàng mà không biết chứ? Vấn đề là việc luyện chữ...... ai mà biết viết chữ lông lại có nhiều yêu cầu như vậy chứ? Hơn nữa rõ ràng không phải nàng chỉ cần biết viết là được sao, sao đại ca nhất định bắt phải viết cho đẹp.

Còn bài tập mà Văn Trúc nói. Hôm trước đại ca đưa cho nàng một quyển sách chữ, bảo nàng chép mười lần, nói hôm nay hắn sẽ kiểm tra, nhưng đến giờ nàng mới chép được bốn lần...... có thể dự đoán lát nữa mặt mũi đại ca sẽ khó coi đến mức nào.

Tiết Thanh Ninh nào dám đi? Chỉ cầu Từ thị.

Tiếc là tuy Từ thị thương yêu nàng nhưng chuyện này lại không có gì để thương lượng. Bà ôn tồn khuyên nhủ nàng: "Sợ gì chứ? Đại ca con còn ăn thịt được con sao? Mau đi đi. Bữa tối nương sai người làm món tôm tươi viên con thích nhất."

Đang nói thì thấy Lục Đàn dùng hai tay bưng một cái khay trà nhỏ vào, trên khay đặt một đĩa có vài cái bánh ngọt hình như hoa sen nở.

Trước giờ Từ thị chưa từng thấy bánh ngọt nào tinh xảo đẹp mắt như vậy, nhất thời có hơi ngây người. Bà nhìn hai lần, quay đầu hỏi Tiết Thanh Ninh: "Đây chính là bánh hoa sen mà con nói sao?"

Mỹ thực trước mặt, Tiết Thanh Ninh tạm thời quên mất chuyện phải đi gặp đại ca. Nàng gật đầu, đưa tay lấy một cái bánh hoa sen từ trong đĩa, nhẹ cắn một miếng nhỏ. Sau đó mặt mày Tiết Thanh Ninh lập tức hớn hở: "Lần này bánh hoa sen làm ngon. Không chỉ hình dáng đúng mà vị cũng rất ngon."

Nàng lại đưa tay lấy một cái nữa, đưa đến bên miệng Từ thị: "Nương, nương mau nếm thử xem."

Từ thị đón lấy tay nàng, cũng mỉm cười cắn một miếng.

Khá giòn xốp thơm ngọt, vị tuy không phải là bánh ngọt ngon nhất bà từng ăn nhưng kiểu dáng này lại là kiểu tinh xảo nhất bà từng thấy.

Thấy Tiết Thanh Ninh ăn uống chậm chạp, bà biết nàng đang cố tình trì hoãn, bèn mỉm cười giục nàng mau chóng đi tìm đại ca. Bà không tán thành câu nói "nữ tử vô tài mới là đức" của phu quân mình. Bà cho rằng dù là nữ nhi thì cũng nên đọc sách, biết chữ, hiểu biết sự đời.

Biết chuyện này thế nào cũng không thể tránh khỏi, Tiết Thanh Ninh khẽ thở dài. Thở dài xong nàng liền gọi nha hoàn Tiểu Đào đến, dặn dò nàng ấy vào phòng ngủ ở gian tây đem mấy bức thư pháp nàng mới viết mấy hôm nay ra.

Nàng lại gọi Lục Đàn: "Ngươi đi xuống bếp lấy một đĩa bánh hoa bỏ vào hộp đựng thức ăn. Cũng múc một bát canh tuyết nhĩ hạt sen cất đi."

Chỉ mong lát nữa đại ca nhìn thấy đồ ăn thức uống này thì sẽ đối xử với nàng bớt nghiêm khắc hơn chút.

*

Đời này Tiết Thanh Ninh là đích nữ duy nhất của đại phòng phủ Vinh Xương Bá. Tổ tiên là người theo Thái Tổ đánh thiên hạ, lập nghiệp bằng quân công, sau khi khai quốc thì được phong làm Vinh Xương Bá.

Đáng tiếc tước vị này không phải là thế tập võng thệ, chỉ có thể truyền được ba đời, mà đến đời phụ thân Tiết Thanh Ninh là Tiết Bác Minh là vừa đúng đời thứ ba. Nói cách khác, nếu Tiết Bác Minh không lập được công lớn cho triều đình, đến đời nhi tử ông sẽ không còn tước vị để kế thừa.

Tiết Bác Minh lại là người không có chí tiến thủ. Thời niên thiếu được nhờ bóng tổ tiên, ra ngoài đều được gọi là thế tử, không chuyên tâm học hành, thi cử không thành đạt. Giờ ông đã gần bốn mươi tuổi, cũng chỉ là nhờ gia đình bỏ tiền ra mua cho một chức quan nhàn tản trong triều, mỗi ngày đến nha môn điểm danh, ngồi chơi xơi nước, trong tay không có chút quyền lực thực sự nào.

Người đệ đệ cùng cha khác mẹ của ông, tam thúc Tiết Bác Bình của Tiết Thanh Ninh thì lại càng lười biếng, cả ngày chỉ biết chọi gà, dắt chó đi dạo, trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng làm được việc gì ra hồn.

Hai huynh đệ đều vô dụng như vậy cho nên địa vị của phủ Vinh Xương Bá ở kinh thành hiện giờ khá lúng túng. Tuy nói là có tước vị nhưng ngày càng suy yếu, không chen chân được vào trung tâm quyền lực của triều đình, những thế gia quyền quý đương nhiên không muốn tiếp tục qua lại với phủ Vinh Xương Bá.

Nhưng dù sao họ cũng là bá phủ, vẫn phải giữ thể diện, nếu không e rằng sẽ càng bị người ta coi thường. Đó cũng là lý do tại sao Từ thị thường xuyên ưu phiền, cảm thấy gia đình này khó gánh vác.

Bà rất nghiêm khắc trong việc học hành của hai nhi tử, hy vọng hai người có thể thông qua khoa cử bước vào con đường làm quan, khôi phục lại phong thái năm xưa của Tiết gia.

Hiện tại xem ra, nhị nhi tử không phải là người có thể đọc sách, Từ thị gần như đã bỏ mặc hắn. Đại nhi tử lại học hành giỏi giang, đã thi đậu tú tài, mùa thu năm sau có thể tham gia kỳ thi hương. Nếu như lúc đó hắn thi đậu cử nhân, Tiết gia sẽ có hy vọng khôi phục lại danh tiếng.

So với những chuyện này, Tiết Thanh Ninh có thể nói là rất an nhàn, chẳng hề lo lắng gì. Bởi vì nàng biết, nhị thúc của nàng, cũng chính là phụ thân của nữ chính nguyên tác, Tiết Thanh Toàn, tuy hiện tại chỉ là một quan tri huyện, nhưng vài năm sau khi ông dẫn Tiết Thanh Toàn về kinh báo cáo công việc, sẽ được giữ lại làm quan ở kinh thành.

Quan trọng nhất là, đến lúc đó Tiết Thanh Toàn và Lâm Tinh Thừa sẽ gặp nhau. Cuối cùng Lâm Tinh Thừa lên ngôi hoàng đế, Tiết Thanh Toàn trở thành hoàng hậu, cả Tiết gia đều được hưởng vinh hoa phú quý, khiến cho những thế gia quyền quý trước kia không thèm qua lại với họ phải ngoái nhìn, không thể nào với tới.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, Tiết Thanh Ninh liền cảm thấy vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn. Nhưng khi nhìn thấy bóng người đứng phía trước, bước chân Tiết Thanh Ninh lập tức chậm lại.

Người đó mặc một bộ trường sam màu xanh ngọc bích, đứng nghiêng người về phía nàng, hơi ngẩng đầu, đang ngắm nhìn một cây hoa quế bên đường.

Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, người trước mắt này, chẳng phải chính là Lâm Tinh Thừa sao! Hắn hẳn là đang ngắm hoa quế. Mùa này lứa hoa quế đầu tiên sắp nở, trên cành cây phủ đầy lá xanh đậm, có thể thấy những nụ hoa màu vàng nhạt nhỏ như hạt gạo.

Tiết Thanh Ninh nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, do dự có nên tiến lên bắt chuyện hay không. Tuy hai người cùng sống trong một phủ nhưng một là Tiết Thanh Ninh vốn không phải người nói nhiều, cho dù nàng biết rõ sau này Lâm Tinh Thừa sẽ làm hoàng đế, nàng cũng không thể nào chủ động nịnh bợ hắn. Thường ngày nhiều nhất chỉ nhắc nhở mẫu thân khi phân phát phần của mọi người trong phủ thì đừng quên phần của Lâm Tinh Thừa.

Hai là hình như Lâm Tinh Thừa là người khá ru rú trong nhà, thường ngày sau khi tan học liền ở trong phòng đọc sách, rất ít khi ra ngoài, cho nên mấy năm nay hai người rất ít khi gặp nhau.

Lúc này đột nhiên gặp, cứ thế bỏ đi chắc là không tốt lắm nhỉ? Nếu vị hoàng đế tương lai này cảm thấy nàng xem thường hắn, khinh thường hắn thì e rằng sau này cái chức huyện chủ của nàng sẽ khó giữ được. Nhưng nếu nàng tiến lên bắt chuyện thì câu đầu tiên nên nói gì với hắn đây?

Đôi mày thanh tú của Tiết Thanh Ninh liền cau lại.

Mà lúc này hiển nhiên Lâm Tinh Thừa cũng đã chú ý tới nàng, đang hơi nghiêng đầu, ánh mắt lãnh đạm nhìn sang.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc